CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - QUYẾT TỬ CHO TỔ QUỐC QUYẾT SINH
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - QUYẾT TỬ CHO TỔ QUỐC QUYẾT SINH
Đinh Thị Minh – Lớp 19B
MSSV: 2300723
Trường Đại học Điều dưỡng Nam Định
“ Có nơi nào như tổ quốc chúng ta
Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ
Khi giặc đến vạn người con quyết tử
Cho một lần tổ quốc được sinh ra”
Ngày hôm nay để có những buổi sáng bình yên chúng em có thể được cắp sách đến trường hồn nhiên và đón được những ngày lễ tết vui vẻ rộn ràng hạnh phúc. Chúng em không thể quên được điều đó đánh đổi bằng những gì . Điều ấy đã phải đánh đổi bằng máu và nước mắt của ông cha ta. Dù chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ những vẫn để lại nỗi đau cho tất cả những người con sinh ra trên mảnh đất Việt Nam . Dù những rừng cây trở nên xanh tốt trở lại . Những đoạn đường cũng rực rỡ ánh đèn điện .Những ngôi nhà mái bằng ,cao ốc được xây dựng đẹp đẽ và kiên cố .Đất nước Việt Nam đã hồi sinh từ tro tàn, bước đi vững vàng trong hòa bình và phát triển. Nhưng có những điều mà thời gian không thể xóa nhòa đó là những trang sử hào hùng về những chàng trai , cô gái quả cảm. Họ mới chỉ đang trong độ tuổi rất trẻ ,họ có những ước mơ hoài bão,có những khát khao về một cuộc sống hạnh phúc . Ấy vậy mà những chàng trai ,cô gái ấy khi tổ quốc lâm nguy họ sẵn sàng đứng lên ra trận quyết tử cho tổ quốc quyết sinh .
Nơi viết được những trang sử hào hùng là nơi mà những người con đất Việt vì bảo vệ quê hương đất mẹ mình mà không tiếc bản thân . Có ai là không nhớ chiến dịch Điện Biên Phủ , “cột mốc vàng” của lịch sử dân tộc Việt Nam . Khi xem bộ phim Lá cờ chuẩn của đạo diễn người Nga Uda chỉ đạo nghệ thuật và NSND Nguyễn Khắc Lợi làm phó đạo diễn, tôi bị ám ảnh bởi hình ảnh những người lính ngã xuống giữa làn mưa bom bão đạn khốc liệt của chiến tranh đồng thời tôi đã cảm thấy phần nào đó niềm hy vọng về một ngày tổ quốc được hòa bình của những người lính ấy . Niềm hy vọng được viết lên từ máu,từ nước mắt, từ tuổi xuân và từ những lời hứa còn dang dở . Chiến Tranh là thế ,mất mát là thế nhưng những người lính ấy vẫn quả cảm vẫn bỏ lại quê hương mình phía sau để thay nhau bước lên con đường giải cứu đất nước vì họ biết rằng “ Nếu đất nước còn nhà sẽ còn, còn đất nước mất thì mất hết” . Họ biết dù đi cũng chưa chắc có ngày trở về nhưng họ vẫn đi . Qua tác phẩm “ Còn mãi với mùa thu” của tác giả Hoàng Hải Đăng lòng tôi lại ra riết mà đau sót . Những người lính ấy có người gác lại gia đình ,vợ con kể cả người mẹ già ngóng chông để lên đường khi tổ quốc gọi tên. Những người lính ấy còn ở lại mãi với mùa thu năm ấy,ở lại mãi trong trái tim của vạn người con đất Việt . Họ luôn sống mãi với tổ quốc .
Có ai từng hỏi một câu khi lật tìm về những trang sử hào hùng rằng “ Những viên đạn bay ra từ nòng súng sẽ xuyên vào đâu không?” Chúng đã xuyên vào cơ thể của những người anh hùng trong đó có người anh hùng trẻ tuổi Phan Đình Giót (1922_1954) tai xã Cấm Quan, huyện Cấm Xuyên, tinh Hà Tĩnh. Gia cảnh nghèo khó, cha mất sớm, mẹ bệnh tật, từ nhỏ anh đã làm lụng đủ nghề đế sống và phụ giúp gia đình. Chứng kiến cảnh thực dân Pháp đàn áp dân lành, cướp bóc và bóc lột, lòng căm thù giặc trong anh sớm hình thành. Anh luôn nung nấu một ước mơ: "Phải đánh đuổi giặc Pháp ra khỏi đất nước”.Năm 1950, Phan Đình Giót gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam, được phân về Đại Đoàn 312 – đơn vị chủ lực,nổi tiếng gan dạ .Anh không chỉ nổi bật về sức khỏe, sự dẻo dai mà còn có lòng kiên cường, không ngại gian khó. Trong huấn luyện, anh thường xuyên dẫn đầu . Trong chiến đấu, anh xung phong vào các vi trí ác liệt nhất. Khi chiến dich Điện Biên Phủ được phát động năm 1954, anh là một trong những chiến sĩ đầu tiên đăng ký tham gia trận đánh "sống còn" này . Ngày 13/3/1954, quân ta nổ súng mở màn chiến dich. Đồi A1 là điểm cao cực kỳ quan trọng, được Pháp bố trí hỏa lực dày đặc. Lúc đó anh đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai để quân ta tiến lên.
Hẳn ai cũng từng nghe việc lấy thân lấp lỗ châu mai của anh , nhưng lại chưa hiểu rõ lỗ châu mai . Lỗ châu mai là một khe ở lô cốt hoặc pháo đài của thực dân Pháp có thể đặt vừa súng để phản công quân ta. Lỗ châu mai đã gây ra muôn vàn khó khăn cho quân ta và làm hy sinh rất nhiều bộ đội khiến quân ta không thể tiến lên . Trên chiến trường lúc ấy ông Phan Đình Giót đã bị thương ở hai lần ,một ở đùi một ở vai. Cả hai vết thương đều khiến anh mất máu khá nhiều,đồng đội đã đưa anh lùi về sau nghỉ ngơi ,tình trạng của anh đã yếu đi trông thấy . Tuy nhiên khi phải chứng kiến đồng đội hy sinh quá nhiều từ hỏa lực của địch lấp sau lỗ châu mai . Anh đã vùng dậy , không lùi bước, anh hét to : "Đồng đội còn đang tiến lên! Không thể để chúng bị cản lại" . Anh đã lấy thân mình lên bịt kín lỗ châu mai cách nơi anh băng bó 200m. Tiếng súng đạn im bặt, cơ thể anh bị bom đạn kẻ thù bắn nát . Khi lỗ châu mãi bị lấp hỏa điểm của quân Pháp bị dập tắt. Bộ đội ta nhanh chóng xông lên tiêu diệt cứ điểm Him Lan (13/3/1954). Đây là trận đánh mở màn cho thắng lợi Điện Biên Phủ . Những viên đạn bay ra từ nòng súng xuyên vào trái tim người lính cướp đi sinh mạng của họ ,nhưng không thể cướp đi ý chí chiến đấu ngoan cường của họ được .
Từng nghe có câu nói rằng : “ Cái chết không làm con người trở nên vĩ đại , Nhưng lựa chọn hy sinh trước cái chết thì có “ . Ông là một trong 16 anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân được tuyên dương vì thành tích trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Chức vụ cuối của ông là Tiểu đội phó bộ binh Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.Sự hy sinh của Phan Đình Giót khiến toàn quân cảm phục. Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân ngay sau chiến thắng Điện Biên Phủ. Tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học, đơn vị quân đội. Hành động "lấp lỗ châu mai" trở thành biểu tượng của tinh thần quyết tử vì tổ quốc.
Chiến tranh đã lấy đi nhiều thứ nhưng không thể nào lấy đi tinh thần yêu nước trong mỗi người con đất Việt. Không thể lấy đi tinh thần quyết tử vì Tổ quốc của những người lính . Nỗi đau chiến tranh năm ấy không thể phai nhạt đi theo thời gian . Công ơn của người lính năm ấy khắc ghi mãi trong tim mọi thế hệ . Tinh thần yêu nước sẽ luôn được kế thừa và giữ gìn mãi mãi . Người lính ấy sẽ sống mãi trong mùa thu thời đó
“ Nếu niềm tự hào có hình dáng
Thì đó là hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng
Nếu lịch sử có hương thơm
Đó là hương nhang khói trong những ngày tưởng nhớ”
Tôi cảm thấy hạnh phúc vì tôi đã được là một người trẻ sinh ra trong nền hòa bình mà được những người lính ấy đánh đổi bằng máu và nước mắt. tôi chưa từng trải qua chiến tranh. Tôi chưa từng nghe tiếng bom rơi, chưa từng chứng kiến sự sống và cái chết chi cách nhau trong gang tấc. Nhưng tôi hiếu rằng, tôi đang được sống trong thành quả của sự hy sinh . Tôi luôn tự nhủ “ Phải sống làm sao để được xứng đáng với sự hy sinh của những người lính năm ấy” . Tôi luôn trân trọng và ghi nhớ công ơn ấy vì : “Lịch sử được viết bằng máu, nếu lãng quên phải dùng máu để viết lại” .
Tôi thật may mắn vì là một sinh viên điều dưỡng, tôi hiểu rằng thế hệ chúng tôi hôm nay không cần cầm súng ra chiến trường mà hãy cầm bút học chăm chỉ để hoàn thành sứ mệnh riêng . Đó là sứ mệnh bảo vệ sự sống, bảo vệ sức khỏe cho cộng đồng. Ngành điều dưỡng không chi là một nghề mà là một trách nhiệm mà mỗi người học cần gánh vác .Một trách nhiệm thiêng liêng với con người và xă hội. Đó còn là cách tri ân những người đã hy sinh tuổi xuân để đổi lấy nền hòa bình.
Từng nghe câu “ Một thế hệ lãng quên lịch sử sẽ không có quá khứ,và cũng chả có tương lai” . Ký ức lịch sử chỉ thực sự có giá trị khi nó được chuyển hóa thành nhận thức và hành động trong hiện tại .Trân trọng ký ức lịch sử là cách người trẻ neo giữ tính bản thiện. Nhớ về những đau thương, bão giông của đất nước hay sự kiên cường của các thế hệ trước giúp nuôi dưỡng lòng trắc ẩn và sự tỉnh thức, ngăn chặn việc lặp lại những sai lầm trong quá khứ.Khẳng định giá trị lịch sử không có nghĩa là cất giữ nó vào tủ kính bảo tàng và phủ bụi thời gian.Lịch sử cần được “thở” cùng nhịp độ của thời đại. Thế hệ trẻ có sứ mệnh dùng chính ngôn ngữ của thế hệ mình để kể lại câu chuyện của ông cha một cách sinh động, gần gũi và hấp dẫn nhất.


