Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA  - SỐNG MÃI TRÊN VÙNG ĐẤT ĐỎ (VÕ THỊ SÁU).

Gia Lai27/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐƠN VỊ: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại Học Quy Nhơn

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - SỐNG MÃI TRÊN VÙNG ĐẤT ĐỎ (VÕ THỊ SÁU)

“Mùa hoa Lê-ki-ma nở, ở quê ta miền Đất Đỏ. Thôn xóm vẫn nhắc đến tên người anh hùng đã chết cho đời sau …”. Những câu hát quanh quẩn xung quanh trên các con đường làng của xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Mỗi khi bài ca ấy vang lên, cứ như rằng đang phảng phất hình ảnh một thiếu nữ độ tuổi đôi mươi đi xung quanh ngôi làng.

Câu chuyện được chia sẻ từ Sinh viên Đặng Công Quân-Lớp sư phạm Toán học K48B

Sinh ra và lớn lên trên miền quê giàu truyền thống cách mạng, chứng kiến cảnh thực dân Pháp đàn áp, bóc lột đồng bào, tàn phá quê hương, Võ Thị Sáu đã sớm có lòng căm thù giặc. Năm 12 tuổi, chị đã được anh trai giác ngộ và theo anh trốn lên chiến khu giúp cách mạng. Qua nhiều lần thử thách, chị được kết nạp vào Đội công an xung phong Đất Đỏ lúc 14 tuổi. Chị đã dũng cảm, hoàn thành xuất sắc nhiều nhiệm vụ được giao như: giao liên, mua hàng tiếp tế cho các tổ chức cách mạng. Năm 1948, chị tham gia phá tề, trừ gian, giết cai tổng Tòng, rồi cùng đồng đội phá cuộc mít tinh kỷ niệm quốc khánh Pháp do ngụy quyền tổ chức, và trực tiếp tiêu diệt nhiều lính Pháp ở Vũng Tàu. Tại phiên chợ tết năm 1950, trong khi ném lựu đạn vào tốp lính ngụy tại chợ Đất Đỏ, chị bị bắt.

Vào tháng 12 năm 1949, trong một chuyến công tác tại Đất Đỏ, chị Võ Thị Sáu đã bị quân Pháp bắt được. Sau khi bị bắt, chị lần lượt bị đưa đi thẩm vấn và giam giữ tại các nhà tù Đất Đỏ, khám đường Bà Rịa và khám Chí Hòa. Theo báo Lâm Đồng, tháng 4 năm 1950, tòa án binh của quân đội Pháp đã đưa chị Sáu ra xét xử với tội danh làm chết một sĩ quan Pháp và 23 người Việt cộng tác với Pháp.Sáu bị bắt. Trước sự tra tấn dã man của kẻ thù, cô vẫn không hề run sợ, không khai báo một lời. Trong đôi mắt của cô gái nhỏ ấy, người ta chỉ thấy sự kiên định và lòng dũng cảm.Ngày bị đưa ra pháp trường, Võ Thị Sáu vẫn bước đi hiên ngang. Người ta kể rằng cô không chịu bị bịt mắt. Cô muốn nhìn thẳng vào kẻ thù, như một lời khẳng định: cô không hề sợ hãi. Khoảnh khắc cuối cùng, giữa tiếng súng lạnh lùng, cô gái trẻ ấy đã ngã xuống. Nhưng ngọn lửa trong cô – ngọn lửa của lòng yêu nước – thì không bao giờ tắt.

Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Võ Thị Sáu vẫn còn sống mãi. Cô giống như một đóa hoa nở giữa lửa đạn – mỏng manh nhưng kiên cường, nhỏ bé nhưng rực rỡ.

Thời hoa lửa đã qua, nhưng những con người như cô đã làm cho lịch sử trở nên bấttử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn