CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – TẤM GƯƠNG ANH HÙNG LIỆT SĨ VÕ THỊ SÁU
Nguyễn Thị Mỹ Hiền Lớp 10c3 Trường: Trung Học Phổ Thông Hồng Ngự 3
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – TẤM GƯƠNG ANH HÙNG LIỆT SĨ VÕ THỊ SÁU
Nhân dịp kỷ niệm 78 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2025), mỗi chúng ta càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình và biết ơn những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Trong số những tấm gương anh hùng của đất nước, chị Võ Thị Sáu là một biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và ý chí kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Ngay từ khi còn rất nhỏ, chị đã tham gia hoạt động cách mạng với nhiệm vụ liên lạc, trinh sát và hỗ trợ lực lượng kháng chiến chống thực dân Pháp. Dù tuổi đời còn rất trẻ, chị luôn thể hiện tinh thần gan dạ, không ngại hiểm nguy để góp phần bảo vệ quê hương.
Không chỉ dũng cảm trong chiến đấu, Võ Thị Sáu còn để lại cho các thế hệ sau một tấm gương sáng về lòng trung thành với Tổ quốc và niềm tin son sắt vào cách mạng. Dù phải đối mặt với sự tra tấn tàn bạo của kẻ thù, chị vẫn giữ vững ý chí, quyết không khai báo hay phản bội đồng đội. Tinh thần bất khuất ấy khiến ngay cả những người chứng kiến cũng phải khâm phục.
Ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi mới 19 tuổi, chị bị thực dân Pháp đưa ra pháp trường tại Côn Đảo để xử bắn. Trước giây phút hy sinh, chị vẫn giữ vẻ bình tĩnh, hiên ngang và không hề tỏ ra sợ hãi. Người nữ chiến sĩ trẻ đã ra đi trong niềm tin mãnh liệt vào tương lai độc lập của dân tộc. Sự hy sinh cao cả ấy đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.
N ăm 1952, trước giờ hành hình, viên cha đạo đề nghị làm lễ rửa tội cho chị. Song chị từ chối và nói: “Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành hình tôi đây mới có tội”.
Đối mặt cái chết, điều khiến người con gái Đất Đỏ ân hận nhất là chưa diệt hết bọn thực dân và tay sai cướp nước.
Giai thoại kể rằng khi ra đến pháp trường, Võ Thị Sáu kiên quyết không quỳ xuống, yêu cầu không bịt mắt.
“Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”, chị tuyên bố.
Nói xong, chị Sáu bắt đầu hát Tiến quân ca. Khi lính lên đạn, chị ngừng hát, hô vang những lời cuối cùng “Đả đảo bọn thực dân Pháp. Việt Nam độc lập muôn năm. Hồ Chủ tịch muôn năm! Tìm hiểu về cuộc đời của chị Võ Thị Sáu, em càng thấu hiểu rằng nền hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của các anh hùng liệt sĩ. Mỗi câu chuyện về họ đều nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng cuộc sống, gìn giữ hòa bình và sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội.
Là một đoàn viên thanh niên, em nhận thấy mình cần không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, sống trung thực, đoàn kết và tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng. Dù không thể làm được những điều lớn lao như các thế hệ đi trước, nhưng em tin rằng những việc làm tốt mỗi ngày, sự cố gắng trong học tập và ý thức xây dựng quê hương cũng là cách thiết thực để thể hiện lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Nhân Ngày Thương binh - Liệt sĩ em xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến các anh hùng liệt sĩ, các thương binh, bệnh binh và những người có công với cách mạng. Kính chúc các cô chú, bác luôn mạnh khỏe, là chỗ dựa tinh thần để thế hệ trẻ noi theo. Em nguyện sẽ luôn cố gắng học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ đi trước.



