Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Thiếu nữ thép Trần Thị Thành

Trần Thị Thành – cựu TNXP tuyến lửa 12A, đã dâng trọn tuổi thanh xuân mở đường Trường Sơn dưới mưa bom B-52. Bà từng đứng trên quả bom nổ chậm, hát vang động viên đồng đội san lấp hố bom. Mất cha mẹ từ nhỏ, mất người yêu và em gái vì chiến tranh, bà vẫn kiên cường bám trụ. Hành trình hy sinh thầm lặng của bà góp phần giữ thông tuyến máu Bắc – Nam, trở thành biểu tượng người phụ nữ Việt Nam anh hùng.

Gia Lai18/04/2026Liên Chi đoàn Khoa Lý luận chính trị - Luật và Quản lý nhà nước (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra ở huyện Tuyên Hóa, Quảng Bình (nay là Quảng Trị), Trần Thị Thành mồ côi cha mẹ từ năm 9-10 tuổi, cùng chị em nương tựa nhau trong thiếu thốn. Năm 1965, bà tham gia Thanh niên xung phong, giữ chức Đại đội phó rồi Chính trị viên Đại đội C759, quản lý 10 km tuyến lửa 12A từ Khe Cấy đến Bãi Dinh – nơi hứng chịu hàng trăm tấn bom đạn Mỹ. Nhiệm vụ là lấp hố bom, mở đường cho xe chở gạo, vũ khí và bộ đội vượt Trường Sơn với khẩu hiệu “Máu C759 có thể đổ, nhưng đường C759 không thể tắc”.

Năm 1966, tại Khe Ve, 50 quả bom nổ chậm rơi xuống. Bà và Đại đội trưởng bị hất tung, nằm sát quả bom chưa nổ. Bình tĩnh đứng lên trên quả bom, bà hô to và cất tiếng hát giữa khói bụi để động viên đồng đội tiếp tục san lấp. Đường thông, đoàn xe vượt qua an toàn, quả bom sau đó nổ tung ngọn đồi phía sau. Đồng đội gọi bà là “thiếu nữ thép”.

Chiến tranh cướp đi người yêu (1965), em gái (1968) và vô số đồng đội. Bà chứng kiến thi thể đồng chí bị bom vùi lấp, phải ra lệnh cho xe đi qua để giữ tuyến đường. Những mất mát ấy càng rèn luyện ý chí bà. Sau chiến tranh, bà học tập, công tác tại T.Ư Đoàn, làm Phó chủ tịch UBND huyện Tuyên Hóa. Nay 80 tuổi, bà vẫn tích cực tham gia Hội Cựu TNXP, thắp hương tri ân đồng đội và nhắn nhủ thế hệ trẻ: “Hy sinh tuổi thanh xuân để mở đường cho dân mình không làm nô lệ. Các cháu hãy giữ gìn tương lai đất nước”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn