Mẹ Việt Nam Anh hùng

Câu chuyện thời hoa lửa THỜI HOA LỬA CỦA MẸ THỨ

Trên mảnh đất Quảng Nam đầy nắng gió, có một người mẹ tên Nguyễn Thị Thứ, suốt đời gắn bó với ruộng đồng mà trái tim lại chưa bao giờ thôi hướng về Tổ quốc. Mẹ sinh ra và lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến cảnh thực dân đàn áp dân lành, nên từ rất sớm, trong lòng mẹ đã thắp lên một ngọn lửa yêu nước âm ỉ nhưng mãnh liệt.

Hưng Yên29/12/2025MAI THÀNH ĐẠT (Trường Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện thời hoa lửa THỜI HOA LỬA CỦA MẸ THỨ

Câu chuyện thời hoa lửa

THỜI HOA LỬA CỦA MẸ THỨ

Trên mảnh đất Quảng Nam đầy nắng gió, có một người mẹ tên Nguyễn Thị Thứ, suốt đời gắn bó với ruộng đồng mà trái tim lại chưa bao giờ thôi hướng về Tổ quốc. Mẹ sinh ra và lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến cảnh thực dân đàn áp dân lành, nên từ rất sớm, trong lòng mẹ đã thắp lên một ngọn lửa yêu nước âm ỉ nhưng mãnh liệt.

Ngày những người con trai đầu của mẹ chính thức khoác ba lô theo tiếng gọi của cách mạng, mẹ chỉ lặng lẽ nắm chặt tay từng đứa:

“Đi nghe con. Đi để đất nước mình được yên.”

Chiến tranh càng lúc càng ác liệt. Hết con lớn đến con nhỏ, rồi tới con rể, cháu ngoại… từng người một rời căn nhà nhỏ bước vào chiến trường. Mỗi lần tiễn con, mẹ lại thắp một nén hương trên bàn thờ tổ tiên, cầu mong các con bình an. Nhưng chiến tranh không chỉ lấy đi sự bình yên, nó còn cướp đi những giọt máu ruột thịt của mẹ. Giấy báo tử gửi về ngày một nhiều, nhiều đến mức có tháng mẹ nhận tin mất hai ba người.

Đêm nào mẹ Thứ cũng ngồi trước ngọn đèn dầu leo lét, đôi bàn tay run run sờ lên những kỷ vật ít ỏi của con: chiếc khăn rằn đã sờn, đôi dép cao su đã rách… Mẹ nhớ đến nụ cười của từng đứa, nhớ tiếng gọi “mạ ơi” thân thương mỗi chiều chúng đi làm về. Mẹ khóc, nhưng lau nước mắt thật nhanh. Mẹ sợ khóc nhiều quá, ngọn lửa trong lòng mình sẽ tắt.

Không chỉ nuôi con ra trận, mẹ còn nuôi giấu cán bộ, chia sẻ từng củ khoai, bát nước giữa những ngày bom đạn. Những chiến sĩ đến rồi đi, ai cũng gọi mẹ là “má Thứ”, xem mẹ như người thân của chính mình. Mẹ thường nói với họ:

“Mấy đứa ráng giữ sức mà đánh giặc. Má còn đây, má lo được.”

Mỗi khi nghe tiếng bom rơi ngoài đồng, mẹ lại chạy ù ra hầm, che chắn cho mấy chú bộ đội trẻ như che chính những đứa con mình. Mẹ không sợ, có lẽ vì nỗi đau mất mát đã lớn hơn mọi hiểm nguy.

Đến ngày đất nước hòa bình, người ta mới lật lại danh sách hy sinh: 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại của mẹ đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Tổng cộng 12 liệt sĩ. Ai nghe cũng nghẹn ngào. Vậy mà mẹ vẫn sống hiền hậu, vẫn giữ nụ cười móm mém, vẫn nói một câu mà người ta nhớ mãi:

“Các con chết cho đất nước. Má đau… nhưng má tự hào.”

Ngày mẹ được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng, cả làng kéo đến chúc mừng. Mẹ chỉ đặt bàn tay chai sần lên tấm huân chương lấp lánh rồi nhìn lên bầu trời chiều đang nhuộm đỏ. Màu đỏ ấy giống hệt màu lửa của những ngày tháng mẹ sống trọn với lòng yêu nước – một thời hoa lửa mà mẹ không bao giờ quên.

Link: https://congan.com.vn/tin-chinh/me-thu-bieu-tuong-vinh-hang-cua-me-viet-nam-anh-hung_92007.html

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa THỜI HOA LỬA CỦA MẸ THỨ | Câu chuyện thời hoa lửa