CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA TIỂU THUYẾT: DÒNG SÔNG ÁNH SÁNG
Tác giả: Phan Đức Thuận
Đơn vị: K24B – CNTT.QT, Trường Đại học Công nghệ Thông Tin và Truyền Thông Thái
Nguyên
Chương 1: Những Gương Mặt Thư Sinh Hà Nội, tháng 5 năm 1972. Thành phố
rực rỡ sắc hoa phượng vĩ nhưng không khí đặc quánh mùi xăng xe và những tiếng
loa phát thanh hối hả. Vinh, một sinh viên khoa Toán trường Đại học Tổng hợp,
gập cuốn giáo trình dang dở. Cậu nhìn xuống bàn tay còn dính vết mực xanh, rồi
nhìn ra sân trường nơi những người bạn cùng lứa đang xếp hàng tình nguyện nhập
ngũ. Họ đi, không phải vì tiếng gọi của những trang sách, mà vì tiếng gọi của một
mảnh đất miền Trung đang quằn quại trong lửa đạn: Quảng Trị. Trên chuyến tàu
xuôi Nam, Vinh gặp Nam – một chàng trai Hà Nội gốc có nụ cười tỏa nắng và
chiếc đàn guitar cũ kỹ đeo trên vai. "Vào đấy, tớ sẽ đàn cho cậu nghe giữa tiếng
pháo," Nam đùa, đôi mắt sáng rực dưới vành mũ cối còn thơm mùi vải mới.
Chương 2: Túi Bom Thành Cổ Tháng 7 năm 1972. Cửa ngõ Thành cổ Quảng Trị.
Thế giới của Vinh và Nam giờ đây chỉ còn lại hai màu: xám của bụi gạch vụn và
đỏ của máu. Bầu trời không còn xanh, nó bị xé toạc bởi hàng ngàn quả pháo mỗi
ngày. Thành cổ, vốn là một công trình kiến trúc uy nghiêm, giờ chỉ còn là những
mảng tường loang lổ. "Vinh! Cúi xuống!" Tiếng hét của Nam bị nhấn chìm trong
một vụ nổ rung chuyển mặt đất. Họ nằm trong những căn hầm chật hẹp, bùn đất
quyện với mồ hôi. Cứ mỗi sáng ra, quân số lại vơi đi một ít. Những chàng trai
mười chín, đôi mươi chưa một lần nắm tay bạn gái, giờ đây đang nắm chặt tay
súng, ánh mắt rực lửa giữa cơn mưa bom "trải thảm" của B-52.
Chương 3: Khúc Độc Tấu Dưới Hầm Hào Một đêm hiếm hoi tiếng pháo tạm
ngưng. Nam lôi chiếc đàn guitar ra. Thân đàn đã bị mảnh đạn găm vào một góc,
dây đàn rỉ sét. Nam khẽ gảy bản “Câu hò bên bến Hiền Lương”. Tiếng đàn lạc lõng
giữa đống đổ nát, len lỏi qua những xác xe tăng cháy đen, vượt qua những hàng
rào kẽm gai. Những người lính trẻ tựa lưng vào nhau, nước mắt lăn dài trên khuôn
mặt lấm lem thuốc súng. Họ nhớ mẹ, nhớ những con phố thơm mùi hoa sữa, nhớ
tiếng chuông tàu điện leng keng...
"Vinh này," Nam thì thầm, "Nếu tớ không về, cậu mang chiếc đàn này về cho mẹ
tớ nhé." Vinh im lặng. Cậu biết, ở đây, lời hứa đôi khi là thứ xa xỉ nhất.
Chương 4: Thạch Hãn – Dòng Sông Máu Và Hoa Ngày thứ 81. Lệnh rút lui được
ban xuống. Thành cổ đã hoàn thành sứ mệnh kìm chân địch. Đêm đó, dòng sông
Thạch Hãn cuồn cuộn chảy dưới ánh sáng lập lòe của pháo sáng. Vinh dìu Nam,
người đang bị thương nặng ở ngực, lội xuống dòng nước lạnh ngắt. Pháo địch rót
vào lòng sông như mưa. Nước sông đỏ quạch. "Vinh... để tớ lại..." Nam thào thào,
hơi thở lịm dần. "Không! Chúng ta sắp qua rồi!" Vinh gào lên, nhưng một quả đạn
pháo rơi ngay cạnh đó. Ánh sáng chói lòa nuốt chửng tất cả. Vinh tỉnh dậy bên bờ
Bắc, bàn tay cậu vẫn nắm chặt dây đeo của chiếc đàn guitar vỡ nát. Nam đã không
còn ở đó. Nam đã tan vào sóng nước Thạch Hãn, cùng với hàng ngàn đồng đội
khác. Chương 5: Lời Nguyện Cầu Tháng Bảy Nhiều năm sau, một ông lão tóc bạc
trắng đứng bên bờ sông Thạch Hãn. Đó là Vinh. Ông thả xuống lòng sông một
nhành hoa huệ trắng và một chiếc đàn nhỏ bằng gỗ. Dòng sông vẫn chảy hiền hòa
như chưa từng có những ngày đỏ lửa. Vinh nhìn lên đài tưởng niệm Thành cổ –
ngôi mộ chung khổng lồ của thế hệ ông. Ông mỉm cười, nước mắt nhạt nhòa. Các
bạn ông vẫn ở đó, mãi mãi tuổi hai mươi, hóa thân vào cỏ cây, vào mây trời Quảng
Trị. Họ không chết. Họ chỉ vừa mới đi vào một bản tình ca bất tử.



