Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa : Tình đồng đội thép

Ninh Bình20/04/2026NGUYỄN MINH THƯ (ĐHCQ 21I)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa : Tình đồng đội thép

Trường sơn năm 1970, rừng già không chỉ có tiếng xào xạc của lá cây, những đêm đông lạnh cắt da cắt thịt mà còn có tiếng gầm rú xé tan màn đêm của đông cơ máy bay phản lực. Giữa những khốc liệt đấy, tiểu đội của Thắng và Kiên vẫn nằm chốt chặn tại một toạ độ không tên trên bản dồ quân sự - nơi mà sau mỗ trận tập kích của pháo đạn bỗng trở lên im lìm đê s đấng sợ với mùi thuốc súng nồng nặc đến gai người hoà quyện với mùi ẩm mốc của đất rừng già Trường Sơn.

1. Hơi ấm từ tình lính

Đêm Trường Sơn, hai người lính trẻ tuổi, một người vùng xuôi một người vùng cao, họ ngồi cùng nhau loay hoay bên bếp hoàng cầm, cố nhen nhóm lên chút lửa nhỏ đề đun lại bát canh rau tàu bay nhạt muối, cố tìm chút hơi ấm ít ỏi để xoa dịu cái rét của núi rừng nơi đây.

Thắng: Mày ngồi sát vào đây cho đỡ lạnh này. – cởi áo khoác nên vai kiên rồi nói tiếp: Mặc vào! Mày mà ốm ai vác liên trung cho tao.

Kiên giọng khàn khàn đáp: Tao còn khoẻ re, không cần mảnh áo rách nay của m, tự cầm đấy mà khoác, người run cầm cập thế kia mà còn bày đặt.- nói xong khoác áo lên cho bạn.

Thắng: Không biết bao giờ hoà bình nhỉ? Hoà bình rồi có phải những chiến sĩ như chúng ta không phải rét mướt ngồi đây? Đột nhiên tao lại nhớ u tao với cái Phương rồi không biết họ có sống tốt không ,họ có phần cơm tao như hồi bé nữa không nhỉ.

Kiên : Hoà bình sẽ đến sớm và cũng tươi đẹp. – ánh mắt đầy hi vọng.

Kiên: Phía hậu phương bên kia đương nhiên vẫn sống tốt rồi. Còn cái Phương của mày tao không chắc nó đã lấy chồng chưa.- giọng nói tinh nghịch.

Thắng : Thằng mất dạy này – ánh mắt rực lửa

Kiên : Thôi đi ông tướng, ăn đi rồi đi ngủ đi để tao gác trước cho. Tao hứa với mày khi nào hoà bình đến anh đây sẽ dẫn mày đi ngắm mặt trời mọc trên biển, câu cho mày những con cá to nhất cho mày mang về tẩm bổ cho u

Tình đồng đội anh em lúc đấy đơn giản lắm : là mày ốm tao nhường áo, mày nói tao nghe dù là những câu chuyện không đầu không cuối, họ là điểm tựa của nhau trong nhưng đêm rét , chia nhau miếng ăn, luôn nghĩ đến đối phương, cung nhau hứa hẹn mai sau.

2. Giữa ranh giới sinh tử

Mờ sáng, trận địa rung chuyển. Địch đổ bộ xuống quanh cao điểm, mưa bom bão đạn rầm rầm xả xuống hầm trú ẩn. Một quả bom nổ gần cửa hang làm đất đá vùi lấp lối ra.

Trong hầm bóng tối bủa vây, lượng oxy ngày càng thấp. Thắng cảm thây lồng ngực nghẹn lại, tay chân quờ quạng xung quanh. Bên cạnh anh chỉ còn lại đóng đỏ nát, bỗng anh rờ thấy một bàn tay thô ráp. Mang theo giọng hoảng hốt vừa bới đất Thắng vừa gọi:

- Kiên! Kiên! Là mày phải không? Có sao không? Trả lời tao đi! Kiên!

- Khụ..khụ...Tao không sao! Còn thở - Kiên xoa xoa lớp đất đá trên người nói.

- Chân tao hình như bị kẹt rồi. Đừng lo cho tao tìm đường mà ra đi không kẻo lát nữa lũ khốn kia lại thả bom tao với mày cùng chôn cùng đấy. – Kiên lại nói

Mặc cho lượng oxy ngày càng thấp, quân địch ập đến bất cứ lúc nào. Thắng nghiến răng, tay không đào từng tất đất, cạy từng tảng đá dù móng tay có lật, bật cả máu , mặc cho lời ngăn cản của đồng đội, nhưng bấy giờ trong tâm trí của anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Chết thì cùng chết quyết không để đồng đội tại nơi đây. Chật vật hơn 1 tiếng đồng hồ cuối cùng chân Kiên cũng được kéo ra khỏi tảng đá. Anh cõng Kiên trên lưng băng qua làn khói đạn phía trước. Tiếng thở dốc của 2 người dường hoà làm một.

- Bỏ tao xuống đi, chạy đi, mày còn cõng tao như vậy không chạy thoát được đâu. Bọn địch sắp quay trở lại rồi.- Kiên nói

- Im đi! Bỏ mày ở đây để mày chết không thấy xác à. Tao còn muốn đi xem mặt trời mọc, muốn ăn những con cá mày câu. Tao còn phải để mày uống rượi cưới của tao với Phương nữa. Cho mày khỏi cười tao nữa.- thắng vừa thở dốc vừa nói

3. Tâm hồn bình lặng

Bước từng bước chân nặng lề, hộ cuối cùng cũng thoát ra khỏi cánh rừng cháy xém. Về đến trạm cứu hộ khi trời vừa sáng. Sau khi đặt Kiên lên cán, Thắng mới ngất đi vì kiệt sức. Tấm lưng thấm đẫm máu, nó không chỉ là của anh mà còn là của người đồng đội quý giá của mình.

Đêm đó, trên chiếc giường tạm bợ, nhìn sang con người đang ngủ say vì mệt kia, Kiên mới nhận ra rằng: Ở nơi ăn thịt người không nhả xương này, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, nhưng tình đồng đội chính là miếng áo giáp kiên cường nhất. Nó không giúp họ tránh được bão đạn của kẻ thù nhưng nó giúp họ không cảm thấy bản thân mình cô độc trước họng súng quân thù, sưởi ấm trái tim dần lạnh đi vì sự giết chóc.

Tao biết bản thân đẹp trai rồi, thu lại ánh mắt thèm khát của mày đi. – Thắng nói

Im! Chỉ có em Phương thấy mày đẹp thôi - Kiên đáp

-Xì! Mà này ! – Thắng

-hửm – Kiên

- Nếu nay tao là kẻ nằm dưới đống đất đá kia mày sẽ bỏ tao ở lại đấy như lúc mày bảo tao bỏ mày ở lại thật à? – Thắng

- Đương nhiên rồi, ai rỗi vác theo kẻ vướng chân – kiên đáp

- Mày... Nói chuyện với mày là lại ăn cục tức, anh đây đi ngủ.

Thắng quay đi cùng lúc đó anh với kiên cùng nở một nụ cười họ đều đã biết sự quan trọng của mình trong lòng đối phương

=>Như vậy “thời hoa lửa” không chỉ có những anh hùng lưu danh sử sách mà còn có những người lính vô danh lương tựa vào nhau để vượt qua sự lạnh lẽo của bão kẻ thù. Từ đó, ta cũng hiểu được tình đồng đội đơn giản dường nào. Đó chỉ là anh sống tôi sống ,tôi quyết không để anh lạnh lẽo cô đơn 1 mình, nếu người kia vô tình ngã xuống thì người còn lại sẽ đem ước mơ của đồng đội bước tiếp , không cần nói nhiều chỉ cần 1 cử chỉ, 1 cái nhìn là tôi biết anh đang nghĩ gì.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn