Câu chuyện thời hoa lửa Trần Thị Lý – "Đóa Hoa Thép" Khẳng Định Khí Tiết Cách Mạng
Trần Thị Lý, người con gái Điện Bàn, Quảng Nam, đã trở thành biểu tượng của ý chí bất khuất trước những đòn tra tấn tàn khốc của kẻ thù. Dù thân thể bị tàn phá nặng nề bởi "điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung", chị vẫn giữ vững khí tiết người cộng sản, khiến cả thế giới phải ngả mũ khâm phục.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cái tên Trần Thị Lý đã trở thành niềm tự hào và là nguồn cảm hứng mãnh liệt cho phong trào đấu tranh của thanh niên miền Nam. Tham gia cách mạng từ năm 12 tuổi với vai trò liên lạc, chị sớm bộc lộ sự thông minh và lòng dũng cảm phi thường trên chiến trường Quảng Nam – Đà Nẵng.
Năm 1956, chị bị địch bắt. Trong suốt hai năm ròng rã trong các nhà lao từ Hội An, Điện Bàn đến Đà Nẵng, chị đã phải chịu đựng những hình phạt tra tấn mà người bình thường không thể tưởng tượng nổi. Kẻ thù dùng điện giật, dùng dao cắt từng mảng thịt, dùng lửa nung đốt cháy da thịt chị để ép khai ra cơ sở cách mạng. Thế nhưng, câu trả lời duy nhất mà chúng nhận được chỉ là cái lắc đầu và ánh mắt rực lửa căm thù. Thân thể chị đầy rẫy vết sẹo, sức khỏe kiệt quệ đến mức khi được cứu ra, chị chỉ còn là một hình hài nhỏ bé với cân nặng chưa đầy 30kg nhưng tinh thần vẫn vô cùng minh mẫn.
Hình ảnh người con gái Việt Nam kiên cường ấy đã đi vào thơ ca của Tố Hữu qua bài thơ "Người con gái Việt Nam" đầy xúc động: "Em là ai? Cô gái hay nàng tiên? / Em có tuổi hay không có tuổi? / Mái tóc em hay là mây là suối? / Ánh mắt em nhìn hay chớp lửa đêm giông?". Sự hồi sinh kỳ diệu của chị sau những năm tháng chữa trị tại miền Bắc và Liên Xô là một minh chứng cho sức sống mãnh liệt của dân tộc Việt Nam.
Đối với sinh viên Đại học Quy Nhơn nói riêng và tuổi trẻ hôm nay nói chung, tinh thần Trần Thị Lý chính là bài học về sự trung thành tuyệt đối với lý tưởng và bản lĩnh vượt qua mọi nghịch cảnh để cống hiến cho Tổ quốc.



