Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: TRỊNH THỊ HUỆ – TUỔI TRẺ TRÊN NHỮNG CÔNG TRÌNH MỚI

Sinh năm 1960, bà Trịnh Thị Huệ thuộc thế hệ thanh niên lớn lên khi đất nước vừa lặng tiếng bom. Nhưng "thời hoa lửa" của bà không phải là khói đạn chiến trường xưa, mà là ngọn lửa nhiệt huyết trên những cung đường biên giới và những công trình kiến thiết đất nước đầy gian nan.

Thanh Hóa10/04/2026Phạm Thị Thùy Linh (Chi đoàn trường TH Xuân Thiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1960, bà Trịnh Thị Huệ thuộc thế hệ thanh niên lớn lên khi đất nước vừa lặng tiếng bom. Nhưng "thời hoa lửa" của bà không phải là khói đạn chiến trường xưa, mà là ngọn lửa nhiệt huyết trên những cung đường biên giới và những công trình kiến thiết đất nước đầy gian nan.

Năm 1978 - 1979, khi cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc và phía Tây Nam bùng nổ, cô gái trẻ Trịnh Thị Huệ vừa tròn 18 tuổi. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, bà đã khoác lên mình màu áo xanh TNXP, hăng hái lên đường với tinh thần "Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên". Với thế hệ sinh năm 1960, tình yêu đất nước lúc bấy giờ là mồ hôi đổ xuống để hồi sinh những vùng đất chết và bảo vệ từng tấc đất biên cương.

Ký ức của bà Huệ về thời hoa lửa là những ngày bám trụ tại các tỉnh biên giới. Nhiệm vụ của đơn vị bà vô cùng vất vả: vừa tham gia xây dựng các tuyến đường chiến lược, vận chuyển nhu yếu phẩm cho bộ đội, vừa phải sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy nơi rừng thiêng nước độc.

Bà kể về những bữa cơm độn ngô, khoai, những đêm nằm lán trại tạm bợ giữa rừng già. Bàn tay con gái vốn mềm mại giờ chai sần vì cầm cuốc, cầm xẻng, nhưng nụ cười thì vẫn luôn rạng rỡ. Giữa muôn vàn thiếu thốn của những năm tháng bao cấp và hậu chiến, chính tình đồng đội ấm áp đã giúp bà vượt qua tất cả để hoàn thành nhiệm vụ của một người chiến sĩ xung kích.

Sau những năm tháng cống hiến tuổi trẻ, bà Trịnh Thị Huệ trở về với đời thường, mang theo bản lĩnh của một thời tôi luyện trong gian khó. Bà tiếp tục đóng góp sức mình cho sự phát triển của địa phương, là tấm gương sáng về sự cần cù, chịu khó cho các thế hệ con cháu.

Dù thời gian có trôi đi, nhưng những ký ức về một thời thanh niên xung phong hào hùng vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí bà. Đó là niềm tự hào về một tuổi trẻ đã sống hết mình, không hoài phí, góp phần đặt những viên gạch đầu tiên cho sự hồi sinh và bình yên của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn