CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA -TỪ TRONG KÝ ỨC:NHỮNG LÁ THƯ THỜI LÍNH TRẺ
Đầu những năm 90 của thế kỷ trước, nước ta vừa thoát khỏi tình trạng khủng hoảng kinh tế-xã hội. Đời sống của nhân dân và cán bộ, chiến sĩ Quân đội ta còn nhiều vất vả. Năm đầu tiên (1992) vào quân ngũ, chúng tôi đóng quân ở một xã trung du miền núi đặc biệt khó khăn.
Đầu những năm 90 của thế kỷ trước, nước ta vừa thoát khỏi tình trạng
khủng hoảng kinh tế-xã hội. Đời sống của nhân dân và cán bộ, chiến sĩ
Quân đội ta còn nhiều vất vả. Năm đầu tiên (1992) vào quân ngũ, chúng
tôi đóng quân ở một xã trung du miền núi đặc biệt khó khăn.
Địa thế nơi đây tuy không hiểm trở nhưng đất đai cằn cỗi, dân cư thưa thớt.
Mùa hè nắng chói chang, nóng từ dưới đất vọt lên, nóng từ trên cao hầm hập
đổ xuống. Đông về, những cơn gió lạnh lẽo ào ạt ùa về rét đến thấu xương.
Mỗi bữa ăn chính được hai lưng bát cơm, một miếng thịt, một miếng đậu và
vài ba cái gắp rau không thể gọi là đủ no cho những chàng lính trẻ tuổi mười
tám, đôi mươi như chúng tôi. Nước sinh hoạt thiếu thốn, nhất là vào mùa
khô.
Có những buổi sáng mùa đông, nếu ai muốn đánh răng, rửa mặt sạch sẽ thì
phải chịu khó thức dậy trước giờ báo thức 15 phút. Vì nếu dậy đúng giờ, tập
thể dục xong mà chỉ chậm chân chút ít là phải chạy ra suối lấy nước để vệ
sinh cá nhân.Gian truân là thế nhưng lá thư đầu tiên gửi về cho gia đình, tôi
vẫn viết: “Bố mẹ ạ, cuộc sống, sinh hoạt ở đơn vị con tương đối đầy đủ. So
với lúc ở nhà, con được ăn uống điều độ hơn. Vì thế sau gần một tháng, con
đã tăng hơn ba cân. Dù có phải huấn luyện, rèn luyện vất vả, nhưng bên cạnh
có đồng chí, đồng đội anh em đồng cam cộng khổ, chia ngọt sẻ bùi, con vẫn
luôn vững vàng và yên tâm gắn bó với đơn vị”.



