CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VỀ CÁC CỰU CHIẾN BINH
Mùa mưa năm 1972, cánh rừng Trường Sơn chìm trong màn sương dày đặc. Những con đường đất đỏ bị bom cày nát, cây cối gãy đổ ngổn ngang. Giữa khung cảnh ấy, đơn vị của Nam vẫn ngày đêm hành quân ra mặt trận.
Mùa mưa năm 1972, cánh rừng Trường Sơn chìm trong màn sương dày đặc. Những con đường đất đỏ bị bom cày nát, cây cối gãy đổ ngổn ngang. Giữa khung cảnh ấy, đơn vị của Nam vẫn ngày đêm hành quân ra mặt trận.
Nam là một chiến sĩ trẻ mới tròn hai mươi tuổi. Anh quê ở một làng chài ven biển miền Trung. Trước khi nhập ngũ, anh từng mơ trở thành giáo viên. Nhưng chiến tranh bùng nổ, anh gác lại tất cả để khoác lên mình màu áo lính.
Trong ba lô của Nam luôn có một cuốn sổ nhỏ. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, anh lại ngồi dưới tán rừng ghi vài dòng nhật ký. Anh viết về mẹ già ở quê, về đứa em gái hay đứng đầu ngõ chờ thư anh gửi về, và cả ước mơ sau chiến tranh sẽ trở lại giảng đường.
Đơn vị của Nam có một người đồng đội thân thiết tên Khánh. Khánh lớn hơn anh vài tuổi, tính tình vui vẻ và luôn biết cách khiến mọi người cười dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất.
Những đêm trú quân giữa rừng sâu, Khánh thường kể chuyện quê hương mình có cánh đồng lúa rộng đến tận chân trời. Mỗi lần nhắc đến quê, ánh mắt anh lại sáng lên đầy hy vọng. Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ vượt qua một ngọn đồi để tiếp viện cho chiến trường phía trước. Đêm hôm ấy, trời tối đen như mực, chỉ có ánh pháo sáng chớp lên từng hồi giữa không trung.
Khi cả đơn vị vừa tiến đến chân đồi, tiếng súng bất ngờ vang lên dữ dội. Địch phục kích từ trên cao. Đạn bay xé gió, đất đá tung mù mịt. Nam và đồng đội nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp. Giữa lúc hỗn loạn, một chiến sĩ bị thương nằm giữa khoảng đất trống, không thể di chuyển. Không chút do dự, Khánh lao ra khỏi chiến hào.
Nam hoảng hốt gọi lớn:
- Khánh! Nguy hiểm lắm!
Nhưng Khánh vẫn tiếp tục bò về phía người đồng đội bị thương. Anh kéo người lính ấy vào nơi an toàn giữa làn đạn dày đặc. Đúng lúc ấy, một tiếng nổ vang trời xé toạc màn đêm. Sau trận đánh, đơn vị giành được vị trí trên ngọn đồi, nhưng Khánh đã mãi mãi không trở về.
Nam ngồi lặng rất lâu bên chiếc ba lô còn dính đầy bùn đất của bạn mình. Trong túi áo Khánh vẫn còn lá thư chưa kịp gửi về quê. Nét chữ nguệch ngoạc trên trang giấy khiến Nam cay mắt:
“Má đừng lo cho con. Hòa bình rồi, con sẽ về cày lại mảnh ruộng sau nhà.”
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, Nam trở thành một cựu chiến binh. Mái tóc anh đã bạc, đôi bàn tay cũng chai sần theo năm tháng. Nhưng mỗi lần nhắc về chiến tranh, anh vẫn nhớ rõ gương mặt của Khánh trong đêm mưa Trường Sơn năm ấy. Vào những ngày tháng Bảy, Nam thường đến nghĩa trang liệt sĩ thắp hương cho đồng đội. Anh đứng thật lâu trước hàng bia trắng im lìm giữa gió chiều. Có lần, một nhóm học sinh đến tham quan nghĩa trang đã hỏi anh:
- Điều gì khiến các bác có thể hy sinh cả tuổi trẻ như vậy?
Nam nhìn những hàng cây đang lay động trong nắng rồi chậm rãi đáp:
- Vì khi Tổ quốc cần, họ đã chọn sống cho đất nước nhiều hơn cho riêng mình.
Lũ học sinh im lặng.
Giữa khoảng trời yên bình của hiện tại, câu chuyện về những người lính năm xưa vẫn như ngọn lửa âm thầm cháy mãi — nhắc mọi người nhớ rằng hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân và máu xương của một thế hệ đi qua thời hoa lửa.



