Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện thời hoa lửa về cuộc đời người lính – Ông Lư Văn Lài

Câu chuyện thời hoa lửa về cuộc đời người lính – Ông Lư Văn Lài

Lai Châu09/02/2026Đoàn Thanh niên xã Bum Tở, tỉnh Lai Châu (xã Bum Tở)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện cuộc đời người lính – Ông Lư Văn Lài

Ông Lư Văn Lài sinh năm 1944 trong bối cảnh đất nước còn nhiều khó khăn, chiến tranh còn ác liệt. Lớn lên giữa núi rừng, ông sớm thấm thía nỗi vất vả của nhân dân và lòng căm thù giặc xâm lược. Chính điều đó đã thôi thúc ông lên đường nhập ngũ khi Tổ quốc cần.

Tháng 6 năm 1969, ông chính thức nhập ngũ vào đơn vị D8 - E82. Ngay sau đó, ông được đưa đi huấn luyện liên tục 6 tháng tại Lào. Đây là giai đoạn vô cùng gian khổ: ăn ở thiếu thốn, ngủ rừng, hành quân dài ngày, phải rèn luyện thể lực, kỹ năng chiến đấu và tinh thần thép.

Những ngày huấn luyện tại tỉnh Sơn La (1969) là ký ức không thể phai mờ. Lính trẻ như ông phải vượt đèo, băng suối, tập chiến thuật trong mưa rừng, vừa học quân sự vừa giúp đỡ dân bản địa. Có những đêm rét buốt, chỉ có tấm chăn mỏng và bếp lửa nhỏ giữa rừng sâu.

Tham gia lực lượng trinh sát: Năm 1970, nhờ tinh thần kỷ luật tốt và sự gan dạ, ông được chọn vào lực lượng trinh sát – một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm. Trinh sát phải đi trước đội hình, bám địch, nắm tình hình, thậm chí phải hoạt động ngay sát vùng kiểm soát của đối phương. Công việc này đòi hỏi sự nhanh nhẹn, bình tĩnh và tuyệt đối giữ bí mật. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả đơn vị gặp nguy hiểm.

Những trận đánh khốc liệt: Năm 1971, ông tham gia chiến đấu tại Sang Poi, tỉnh Phong Xi Lý, huyện Xiêng Xay. Đây là khu vực địa hình hiểm trở, rừng núi dày đặc, giao tranh ác liệt. Ông cùng đồng đội nhiều lần phải phục kích trong mưa rừng, thiếu lương thực nhưng vẫn quyết tâm bám trụ.

Đến tháng 3 năm 1972, ông tiếp tục chiến đấu tại tỉnh Luông Pha Băng. Trong một chiến dịch lớn, đơn vị của ông phải hành quân liên tục 8 ngày 3 đêm, mang trên vai: súng đạn, gạo, quân trang, thuốc men, tổng trọng lượng có lúc lên tới 50kg mỗi người. Có ngày cả đơn vị chỉ ăn vài nắm gạo rang, uống nước suối cầm hơi, nhưng tinh thần vẫn vững vàng.

Năm 1973, trong một trận đánh ác liệt tại Luông Pha Băng, đội trưởng của ông hy sinh. Ông là người trực tiếp cùng đồng đội đưa anh về tuyến sau. Đây là ký ức đau đớn nhưng cũng là động lực để ông tiếp tục chiến đấu vì đồng đội đã ngã xuống. Cũng trong năm này, ông được giao nhiệm vụ làm đội trưởng dẫn quân đánh đêm tại khu vực An Tiêng – Phong Loan. Trận đánh diễn ra trong bóng tối, căng thẳng từng phút, đòi hỏi sự bình tĩnh và mưu trí. Cuối cùng, đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.

Năm 1974, trở về quê hương sau nhiều năm chiến đấu gian khổ trên đất bạn Lào, ông được xuất ngũ trở về quê nhà. Dù chiến tranh đã để lại nhiều mất mát, nhưng ông vẫn giữ tinh thần lạc quan, tích cực lao động, giúp đỡ bà con trong bản làng.

Với những đóng góp xuất sắc, ông được trao tặng Huân chương Quyết thắng của Quân khu Lao Đông – phần thưởng cao quý ghi nhận sự dũng cảm, kiên cường và lòng trung thành với Tổ quốc.

Không chỉ là người lính quả cảm, ông Lư Văn Lài còn là người sống tình nghĩa. Sau khi trở về, ông tích cực giúp đỡ đồng đội cũ, hỗ trợ những gia đình khó khăn và truyền lại kinh nghiệm sống, tinh thần yêu nước cho thế hệ trẻ.

Ông thường nói với con cháu rằng:“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của biết bao người. Phải sống sao cho xứng đáng.”

Đao Văn Thầy – Người lính thầm lặng

Đao Văn Thầy sinh năm 1952. Từ khi còn trẻ, ông đã sớm thể hiện tinh thần trách nhiệm với cộng đồng và ý thức cống hiến cho đất nước.

Tháng 5 năm 1969, khi mới 17 tuổi, theo tiếng gọi của Tổ quốc, Đao Văn Thầy tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Ông cùng đồng đội nhận nhiệm vụ mở đường lên huyện Sìn Hồ. Trong suốt 3 năm, ông trực tiếp tham gia đào đá, san đường, bạt núi, bắc cầu tạm để thông tuyến giao thông. Công việc rất vất vả nhưng ông luôn kiên trì bám trụ, góp phần quan trọng vào việc hình thành con đường lên Sìn Hồ.

Một tháng sau đợt tuyển quân, Đao Văn Thầy tiếp tục lên đường nhập ngũ, thuộc Tiểu đội 6. Trong 3 năm quân ngũ, ông hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Có thời điểm ông được cử sang Lào 6 tháng để làm nhiệm vụ phục vụ thực phẩm (hậu cần) cho quân đội trên chiến trường, sau đó trở về đơn vị. Trước năm 1972, ông hoàn thành nhiệm vụ giai đoạn này và xuất ngũ về nhà.

Năm 1974, ông tiếp tục nhập ngũ trở lại, thuộc Tiểu đoàn 6. Từ 1972 đến 1977, nhiệm vụ chính của ông là đưa thư mật cho cán bộ xã trong các đợt chuẩn bị tuyển quân tại các địa bàn: Mường Tè, Mường Nhé, Ka Lăng và Thu Lũng. Đây là nhiệm vụ đòi hỏi sự cẩn trọng và tuyệt đối bí mật, ông phải đi bộ đường dài, vượt rừng, băng suối để chuyển công văn, chỉ thị phục vụ công tác tuyển quân.

Năm 1977, sau khi hoàn thành nghĩa vụ, Đao Văn Thầy xuất ngũ trở về quê hương. Trở lại cuộc sống đời thường, ông tiếp tục lao động và sinh hoạt bình dị trong cộng đồng.

Cuộc đời Đao Văn Thầy là câu chuyện về một người đã dành nhiều năm tuổi trẻ cho đất nước - từ mở đường, phục vụ chiến trường đến làm nhiệm vụ đưa thư mật cho địa phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn