Người có công giúp đỡ cách mạng

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VỀ NGƯỜI THƯƠNG BINH

Sau chiến tranh, ông Sáu trở về quê với một chân đã không còn lành lặn. Vết thương cũ khiến mỗi khi trái gió trở trời, ông đau đến mất ngủ. Người đàn ông từng mạnh mẽ nơi chiến trường năm nào giờ phải chống chiếc nạng gỗ bước từng bước chậm chạp trên con đường làng đầy bụi đỏ.

Đắk Lắk16/07/2026Nguyễn Thị Minh Huyền (Khoa Nông Nghiệp - Trường Đại học Tây Nguyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau chiến tranh, ông Sáu trở về quê với một chân đã không còn lành lặn. Vết thương cũ khiến mỗi khi trái gió trở trời, ông đau đến mất ngủ. Người đàn ông từng mạnh mẽ nơi chiến trường năm nào giờ phải chống chiếc nạng gỗ bước từng bước chậm chạp trên con đường làng đầy bụi đỏ.

Ngày ông trở về, mẹ ông đã bật khóc khi nhìn thấy con trai gầy gò trong bộ quân phục sờn cũ. Còn ông chỉ cười:

— Con còn sống trở về là may mắn rồi má à.

Nhưng cuộc sống thời bình không dễ dàng như ông nghĩ. Làng quê nghèo xác xơ sau chiến tranh. Ruộng đồng thiếu người cày cấy, nhà cửa tiêu điều. Với một người thương binh như ông, việc lao động nặng gần như không thể.

Nhiều đêm, ông ngồi lặng trước hiên nhà, nhìn khoảng trời tối đen mà nhớ về những đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường. Ông nghĩ mình may mắn hơn họ, nhưng cũng tự hỏi liệu bản thân còn có thể làm được gì cho cuộc đời này nữa không. Một hôm, thấy lũ trẻ trong làng phải học trong căn chòi dột nát, mùa mưa nước tạt ướt cả sách vở, ông Sáu quyết định xin làm bảo vệ kiêm người sửa chữa cho ngôi trường nhỏ ấy.

Ban đầu, nhiều người ái ngại:

- Ông còn đau yếu thế này, làm nổi không?

Ông chỉ cười hiền:

- Còn sức thì còn làm được.

Từ đó, ngày nào người ta cũng thấy ông chống nạng đi khắp sân trường. Khi thì vá lại mái lá bị thủng, lúc sửa chiếc bàn gãy chân cho học sinh. Có hôm trời mưa lớn, nước ngập cả lớp học, ông một mình thức trắng đêm để tát nước.

Lũ trẻ trong trường rất quý ông. Đứa nào gặp cũng lễ phép:

- Cháu chào ông Sáu!

Mỗi lần như thế, gương mặt khắc khổ của ông lại ánh lên niềm vui giản dị. Một buổi chiều nọ, trên đường tan học, một cây phượng lớn trước cổng trường bất ngờ bật gốc sau cơn giông mạnh. Một nhóm học sinh hoảng loạn mắc kẹt phía dưới. Nghe tiếng kêu cứu, ông Sáu lập tức lao tới. Dù chiếc chân thương tật đau nhói, ông vẫn cố dùng hết sức đẩy những cành cây lớn sang một bên để đưa từng đứa trẻ ra ngoài an toàn. Khi mọi người chạy tới nơi, ông đã ngất lịm dưới cơn mưa lạnh. May mắn, không học sinh nào bị nguy hiểm.

Sau chuyện hôm ấy, cả làng càng kính trọng ông hơn. Người ta không còn nhìn ông như một thương binh đáng thương, mà như một người lính thực sự chưa bao giờ ngừng chiến đấu - chỉ khác rằng lần này, ông chiến đấu cho cuộc sống bình yên của những đứa trẻ.

Nhiều năm sau, ngôi trường cũ được xây mới khang trang hơn. Trong lễ khai giảng đầu năm, thầy hiệu trưởng xúc động nói trước toàn trường:

- Có những người anh hùng không xuất hiện trong những điều lớn lao. Họ lặng lẽ sống và cống hiến mỗi ngày bằng cả trái tim mình.

Dưới hàng ghế cuối sân trường, ông Sáu ngồi lặng im với chiếc nạng gỗ cũ bên cạnh. Gió thu khẽ lay mái tóc bạc của ông. Lũ trẻ ríu rít chạy qua, tiếng cười vang lên trong trẻo giữa sân trường đầy nắng. Ông nhìn khung cảnh ấy thật lâu rồi mỉm cười. Với ông, đó chính là điều đẹp đẽ nhất mà những người lính năm xưa đã hy sinh để bảo vệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn