Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu chuyện thời hoa lửa về ông tôi

Đà Nẵng03/05/2026Đỗ Hoàng Bảo Quyên (Trường THPT Thái Phiên,Thanh Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện không được viết trong sách, không được kể bằng những lời hào hùng, nhưng lại khắc sâu trong từng nếp nhăn của một đời người. Với tôi, “thời hoa lửa” chính là câu chuyện của ông – một người lính đã đi qua chiến tranh bằng tất cả sự lặng lẽ và kiên cường. Ông tôi không phải là người hay kể chuyện. Ông sống giản dị, ít nói, và dường như luôn giữ cho mình một khoảng lặng riêng. Nhưng mỗi khi tôi hỏi về những năm tháng chiến tranh, ông không từ chối. Ông kể chậm rãi, như thể từng ký ức đều đã được cất giữ rất lâu và giờ chỉ mở ra vừa đủ. Ông nhập ngũ khi còn rất trẻ, rời xa gia đình với một chiếc ba lô đơn sơ và niềm tin giản dị rằng mình phải làm điều gì đó cho đất nước. Ông không nói nhiều về lý tưởng lớn lao, chỉ bảo rằng “ai cũng đi thì mình cũng đi”. Nhưng tôi hiểu, đằng sau câu nói mộc mạc ấy là một tinh thần trách nhiệm mà không phải ai cũng có. Những năm tháng trong quân ngũ, ông sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Ông kể về những cánh rừng sâu, nơi cái đói, cái lạnh và bệnh tật luôn rình rập. Có những ngày hành quân dài đến kiệt sức, có những đêm không thể ngủ vì tiếng bom đạn dội về từ xa. Nhưng điều ông nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội. Ông kể về những người bạn cùng chiến đấu – những con người đã cùng ông chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Có người đã không trở về. Khi nhắc đến họ, giọng ông chùng xuống, đôi mắt xa xăm. Ông không khóc, nhưng tôi cảm nhận được một nỗi mất mát sâu sắc, âm thầm mà dai dẳng. “Thời hoa lửa” của ông không có những chiến công rực rỡ được ghi lại, nhưng lại là một phần của lịch sử – nơi những con người bình thường đã góp sức mình để bảo vệ đất nước. Ông không coi mình là anh hùng, ông chỉ nói: “Ông may mắn vì còn sống trở về.” Sau chiến tranh, ông trở về với cuộc sống đời thường. Không còn súng đạn, ông lại cầm cuốc, cầm cày, tiếp tục một cuộc chiến khác – cuộc chiến với nghèo khó. Những vết thương cũ đôi khi vẫn nhức nhối, nhưng ông chưa bao giờ than vãn. Ông sống lặng lẽ, bền bỉ, như cách ông đã từng đi qua chiến tranh.

Với tôi, ông không chỉ là một người thân, mà còn là một chứng nhân của lịch sử. Câu chuyện của ông khiến tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và nước mắt của biết bao con người như ông. “Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng dư âm của nó vẫn còn đó – trong từng câu chuyện, trong từng ánh nhìn của ông. Và với tôi, đó không chỉ là quá khứ, mà còn là ngọn lửa âm thầm nhắc nhở phải sống xứng đáng hơn với hiện tại mà mình đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn