CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – VÕ THỊ SÁU
Trong bảng tàng lịch sử của dân tộc Việt Nam, có những cái tên không chỉ nằm trên những trang giấy, mà đã hóa thân thành mây trời, thành sóng biển, thành hơi thở của đất mẹ. Một trong những biểu tượng rực rỡ và gây xúc động mạnh mẽ nhất chính là nữ anh hùng Võ Thị Sáu. Mỗi khi nhắc đến chị, lòng ta lại bồi hồi theo những giai điệu da diết của nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn:
"Mùa hoa lê-ki-ma nở, ở quê ta miền Đất Đỏ
Thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hùng
Đã chết cho mùa hoa lê-ki-ma nở đời sau..."
Chị Sáu sinh ra giữa lòng vùng Đất Đỏ gian lao mà anh dũng. Lớn lên khi đất nước còn chìm trong đêm dài nô lệ, chứng kiến cảnh lầm than của đồng bào, người thiếu nữ ấy đã chọn cho mình một con đường duy nhất: con đường cách mạng. Ở tuổi mười bốn – cái tuổi mà lẽ ra còn đang mộng mơ với tà áo trắng, chị đã cầm lựu đạn xông pha giữa trận tuyến, thực hiện những nhiệm vụ hiểm nguy khiến quân thù phải khiếp nhược.
Nhưng có lẽ, chương bi tráng nhất trong cuộc đời chị chính là những ngày tháng tại "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Kẻ thù có thể giam cầm thân thể chị trong xà kle lim tối tăm, có thể dùng đòn roi khiến máu chị thấm đỏ nền đá lạnh, nhưng chúng vĩnh viễn không thể khuất phục được ý chí của người con gái có đôi mắt sáng ngời lửa hận. Trong những đêm tối mịt mùng của ngục tù, tiếng hát của chị vẫn vang lên, trong trẻo và cao vút như một luồng ánh sáng sưởi ấm tâm hồn những người đồng chí:
"Người thiếu nữ ấy như mùa xuân
Chị đã dâng cả cuộc đời
Để chiến đấu với bao niềm tin
Dù chết vẫn không lùi bước..."
Đỉnh điểm của khúc tráng ca ấy là buổi sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952. Tại nghĩa trang Hàng Dương, trước họng súng đen ngòm của quân thù, chị Sáu không hề run sợ. Chị từ chối chiếc băng đen bịt mắt, bởi chị muốn được ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm của quê hương lần cuối, muốn dùng đôi mắt rực lửa chính nghĩa để đối diện với những kẻ đao phủ hèn nhát. Chị bình thản ngắt một đóa hoa lê-ki-ma cài lên mái tóc, mỉm cười và cất cao tiếng hát bài "Tiến quân ca". Tiếng hát ấy không chỉ là lời chào tạm biệt thế gian, mà là lời tuyên ngôn đanh thép về sự bất tử của lòng yêu nước.
Loạt đạn súng trường chát chúa vang lên, người con gái Đất Đỏ ngã xuống khi tuổi đời mới mười chín – độ tuổi đẹp nhất, thanh tân nhất. Nhưng kỳ lạ thay, chị ngã xuống để rồi trở thành vĩnh cửu. Sự hy sinh của chị đã gieo mầm cho những mùa hoa độc lập, đúng như lời bài hát vẫn vang vọng:
"Chị Sáu đã hy sinh rồi, giọng hát vẫn còn vang dội
Vào lòng sâu đảo nhỏ quê hương, đời đời ơn chị đi trước
Chị Sáu sống mãi với chúng ta...!"
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, sóng biển Côn Đảo vẫn rì rào kể câu chuyện về người thiếu nữ anh hùng. Ngôi mộ của chị tại nghĩa trang Hàng Dương luôn ngào ngạt hương hoa và ánh nến của những người con từ khắp mọi miền Tổ quốc về đây chiêm bái. Chị Sáu không đi xa, chị đã hóa thân vào từng con sóng biển Đông, vào sắc hoa lê-ki-ma trắng muốt mỗi độ xuân về.
Soi mình vào tấm gương của chị, thế hệ trẻ chúng em hôm nay cảm thấy vừa tự hào, vừa thấy trách nhiệm nặng nề trên vai. Hòa bình này được đổi bằng thanh xuân của chị, bằng máu xương của cha ông. Lời ca về chị không chỉ là một bài hát, mà là một lời nhắc nhở chúng em phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh vô hạn ấy. Chúng em nguyện đem sức trẻ, trí tuệ để dựng xây đất nước, để "mùa hoa lê-ki-ma" sẽ mãi mãi nở rực rỡ trên mảnh đất Việt Nam yêu dấu.



