CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: VŨ VĂN QUÝ
Thông tin nhân chứng ● Họ và tên: Vũ Văn Quý ● Năm sinh: 01/03/195 ● Địa chỉ: Xóm 3, thôn Hoành Từ, xã Bắc Đông Hưng, tỉnh Hưng Yên Tóm tắt quá trình cống hiến: Bác Vũ Văn Quý là cựu chiến binh tham gia kháng chiến từ ngày 15/10/1976 theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Trong thời gian quân ngũ, bác công tác và chiến đấu tại khu vực Bến Sỏi và Gò Giàu, tỉnh Tây Ninh, thuộc Lữ đoàn 52. Bác từng trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt, tiêu biểu là trận đánh ngày 14/9/1978 tại cầu Brô Sốt,
Ông Vũ Văn Quý -Người lính trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tổ quốc, công tác tại khu vực Bến Sỏi và Gò Giàu, tỉnh Tây Ninh, thuộc Lữ đoàn 52.
Hình ảnh ông cùng đồng đội của mình
Ông Vũ Văn Quý hiện tại
Trong quá trình thực hiện đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, chúng em đã có dịp được gặp gỡ và trò chuyện cùng bác Vũ Văn Quý. Dù đã trải qua nhiều năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc lại những kỷ niệm chiến tranh, giọng nói của bác vẫn đầy xúc động, ánh mắt ánh lên niềm tự hào về một thời tuổi trẻ sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc.
Theo lời bác kể, ngày 15/10/1976, bác lên đường tham gia kháng chiến theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Trong những năm tháng quân ngũ, bác công tác tại khu vực Bến Sỏi và Gò Giàu, tỉnh Tây Ninh – nơi từng diễn ra nhiều trận đánh vô cùng ác liệt. Đối với bác, kỷ niệm không thể nào quên chính là trận đánh diễn ra vào chiều ngày 14/9/1978 tại cầu Brô Sốt. Trong trận đánh ấy, bác và đồng đội đã phải trải qua những giây phút sinh tử, giành giật sự sống giữa ranh giới mong manh của chiến tranh.
Bác chia sẻ rằng, trong hoàn cảnh chiến tranh gian khổ, đói ăn, thiếu thốn là điều không thể tránh khỏi. Có những ngày, người lính chỉ có vài phần lương khô ít ỏi hay một ít nước mang theo bên mình. Tuy vậy, không ai giữ riêng cho bản thân mà luôn chia sẻ cho nhau từng điếu thuốc, từng mẩu lương khô, từng ngụm nước trong bình tông. Chính sự sẻ chia giản dị ấy đã giúp những người lính vượt qua cái đói, cái mệt và tiếp thêm sức mạnh tinh thần trong những ngày tháng khó khăn nhất.
Điều giúp bác và đồng đội đứng vững trước mọi thử thách chính là tinh thần yêu nước, ý chí bảo vệ biên giới Tổ quốc và truyền thống anh hùng của Lữ đoàn 52. Trên chiến trường, những người lính coi nhau như anh em ruột thịt, sẵn sàng giúp đỡ, che chở và động viên nhau trong mọi hoàn cảnh. Tình đồng đội ấy không chỉ giúp họ vượt qua gian khổ mà còn trở thành ký ức sâu đậm, không thể phai mờ trong lòng người lính năm xưa.
Khi chiến thắng đến, theo lời bác, đó không chỉ là niềm vui của riêng cá nhân mà là niềm vui chung của toàn quân đoàn, toàn lữ đoàn. Niềm vui ấy xuất phát từ việc hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ được biên giới Tổ quốc và góp phần giảm bớt những mất mát, đau thương cho đồng bào nơi tuyến đầu.
1. Cuộc sống của bác sau chiến tranh
Sau khi rời quân ngũ, bác Vũ Văn Quý trở về với cuộc sống đời thường bình yên và hạnh phúc hơn. Bác cho biết, trong cuộc sống sau chiến tranh, bác luôn nhận được sự quan tâm, giúp đỡ của Nhà nước về nhiều mặt. Điều đó khiến bác cảm thấy ấm lòng và càng thêm trân trọng những năm tháng đã cống hiến cho đất nước.
2. Lời nhắn của bác gửi tới thế hệ trẻ
Gửi gắm tới thế hệ trẻ hôm nay, bác cho rằng thời đại hiện nay đã văn minh hơn, đời sống vật chất cũng đầy đủ hơn rất nhiều. Bác mong muốn thế hệ trẻ hiểu rằng cha ông đã phải hy sinh xương máu để giành lại nền độc lập trọn vẹn cho Tổ quốc và giữ vững chủ quyền biên giới. Vì vậy, bác mong các bạn trẻ cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm để gìn giữ và phát huy những thành quả quý báu mà các thế hệ đi trước đã giành được.
3. Cảm nhận của chúng em sau khi gặp gỡ và trò chuyện với bác
Qua câu chuyện của bác Vũ Văn Quý, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào về những hy sinh thầm lặng của các thế hệ cha anh. Những năm tháng chiến tranh gian khổ đã giúp em hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Từ đó, em tự nhủ bản thân phải cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có ích để xứng đáng với những gì mà cha ông đã đánh đổi bằng mồ hôi và xương máu.



