Câu chuyện thời hoa rực lửa (13)
Lịch sử không chỉ là những con số khô khan trên giấy, mà là ngọn lửa cháy rực qua bao nhiêu thế hệ. Với tôi, “thời hoa rực lửa” không chỉ là sắc đỏ của cánh phượng mà còn là ánh rực rỡ từ ý chí của những vị anh hùng đã dùng tuổi xuân để vẽ nên dáng hình Tổ quốc. Anh hùng Mạc Thị Bưởi sinh năm 1927, dân tộc Kinh, quê ở tỉnh Hải Dương. Khi hy sinh, chị đang là đảng viên, cán bộ phụ nữ và du kích xã. Từ năm 1946, Mạc Thị Bưởi đã sớm giác ngộ cách mạng, hăng hái tham gia các công tác phụ nữ, xây dự
Lịch sử không chỉ là những con số khô khan trên giấy, mà là ngọn lửa cháy rực qua bao nhiêu thế hệ. Với tôi, “thời hoa rực lửa” không chỉ là sắc đỏ của cánh phượng mà còn là ánh rực rỡ từ ý chí của những vị anh hùng đã dùng tuổi xuân để vẽ nên dáng hình Tổ quốc.
Anh hùng Mạc Thị Bưởi sinh năm 1927, dân tộc Kinh, quê ở tỉnh Hải Dương. Khi hy sinh, chị đang là đảng viên, cán bộ phụ nữ và du kích xã. Từ năm 1946, Mạc Thị Bưởi đã sớm giác ngộ cách mạng, hăng hái tham gia các công tác phụ nữ, xây dựng cơ sở và làm nhiệm vụ giao thông liên lạc, bảo vệ, giúp đỡ các cán bộ hoạt động ở địa phương.
Vào năm 1949, địch về đóng bốt tại khu vực Hải Dương, chúng làm hàng rào, tháp canh, càn quét và vây bắt cán bộ. Trong điều kiện khó khăn ấy, một mình chị vẫn kiên trì bám đất, tích cực hoạt động, giác ngộ nhân dân, xây dựng cơ sở kháng chiến, đào hầm bí mật đón cán bộ về chỉ đạo kháng chiến. Kết quả, chị đã tổ chức được 3 đội nữ du kích, xây dựng 35 cơ sở ở ba thôn của xã, vận động quần chúng chống nộp thuế, đi phu cho giặc.
Cuối năm 1950,chị nhận nhiệm vụ làm liên lạc cho bộ đội ta đánh bốt Thanh Dung, chị đã bốn lần bò qua lớp rào dây thép gai, ra vào vị trí của địch để báo cáo lại tình hình và truyền đạt mệnh lệnh, góp phần vào thắng lợi của trận đánh. Năm 1951, Mạc Thị Bưởi làm nhiệm vụ vận động nhân dân vùng địch tạm chiếm, chuẩn bị lương thực, thuốc men để chuyển ra vùng tự do, phục vụ chiến đấu. Trong chuyến cuối cùng, không may chị bị rơi vào ổ phục kích của địch. Từ lâu chị đã bị địch theo dõi và chúng treo giải thưởng lớn cho ai bắt được Mạc Thị Bưởi, nhưng không tìm được tung tích. Khi rơi vào tay địch, chúng đã tra tấn chị dã man, nhưng với sự trung thành tuyệt đối với tổ chức, chị nhất quyết không khai một lời. Khi không thể khuất phục được người chiến sĩ quả cảm, địch đã treo chị lên bụi tre rồi giết chị một cách tàn nhẫn. Lúc hi sinh, Mạc Thị Bưởi mới 24 tuổi xuân. Thương tiếc trước sự hy sinh của chị, nhân dân địa phương và đồng đội đã nêu cao tinh thần quyết tâm, hăng hái chiến đấu, tích cực công tác để trả thù cho người chiến sĩ.
Ngày 31-8-1955, Mạc Thị Bưởi được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lược vũ trang Nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì. Để tưởng nhớ sự hy sinh dũng cảm của người nữ anh hùng, ngày 3-11-1956, Bưu chính Việt Nam đã phát hành bộ tem “Anh hùng Mạc Thị Bưởi (1927-1951)”, do họa sĩ Bùi Trang Chước thiết kế và in offset màu tại nhà in Ngân hàng Quốc gia Việt Nam.
Hình 2. Bộ tem “Anh hùng Mạc Thị Bưởi”
Ngày nay, Đảng và nhân dân huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương đã dựng tượng đài Mạc Thị Bưởi cạnh quốc lộ 5 và xây nhà tưởng niệm tại khu vực đền thờ Mạc Đĩnh Chi để ghi công và tưởng nhớ người con anh hùng của quê hương.
Có đôi khi, tôi tự hỏi điều gì đã tạo nên sức mạnh phi thường cho một người con gái mảnh mai đến thế? Phải chăng chính tình yêu quê hương cháy bỏng đã hóa thành ngọn lửa không bao giờ tắt trong tim chị? Ngọn lửa ấy không chỉ rực cháy giữa những năm tháng chiến tranh bom đạn, mà nó còn xuyên qua thời gian để sưởi ấm tâm hồn của những người trẻ hôm nay.
Sự hy sinh của anh hùng Mạc Thị Bưởi chính là ngọn lửa rực cháy nhất, truyền cảm hứng cho thế hệ học sinh chúng tôi hôm nay. Nhìn lại "thời hoa rực lửa" của cha ông, tôi chợt nhận ra rằng, hòa bình mà mình đang có được đánh đổi bằng sự đánh đổi lớn lao đến nhường nào. Dưới mái trường Lương Thế Vinh hôm nay, khi nhìn những cánh phượng đỏ rực rơi đầy sân, tôi không chỉ thấy sắc màu của mùa hè, mà còn thấy bóng dáng của một thời kỳ đầy gian khổ nhưng oai hùng. Sự hy sinh của chị Mạc Thị Bưởi nhắc nhở tôi rằng, mỗi trang sách tôi đang lật mở, mỗi giấc mơ tôi đang theo đuổi đều được bao bọc bởi sự bình yên mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả mạng sống. Vì vậy, tôi tự dặn lòng phải sống sao cho trọn vẹn, phải biến ngọn lửa tri thức thành hành động để tiếp nối hành trình dựng xây đất nước mà chị và bao người anh hùng khác còn đang dang dở.
Khép lại những trang sử về người nữ anh hùng Mạc Thị Bưởi, tôi thấu hiểu rằng 'thời hoa rực lửa' không chỉ là tên gọi của một giai đoạn lịch sử, mà còn là một tinh thần sống. Ngọn lửa mà chị và những thế hệ đi trước thắp lên sẽ không bao giờ tắt nếu chúng tôi – những học sinh dưới mái trường Lương Thế Vinh – biết giữ gìn và tiếp nối. Chúng tôi may mắn được sống trong một thời đại mà 'lửa' không còn là đạn lạc bom rơi, mà là lửa của sự sáng tạo, lửa của đam mê và lòng nhân ái. Xin được cúi đầu biết ơn những đóa hoa đã rực cháy hết mình cho đại ngàn dân tộc mãi xanh tươi. Và hôm nay, chúng tôi lên đường, mang theo ngọn lửa ấy vào những hành trình mới, để thanh xuân của mỗi người cũng sẽ là một câu chuyện rực rỡ và đầy ý nghĩa cho tổ quốc hôm nay. Thanh xuân của chị Mạc Thị Bưởi đã hóa thân vào hồn thiêng sông núi. Và với tôi, chị mãi là một đóa hoa đẹp nhất – đóa hoa rực lửa giữa lòng dân tộc Việt Nam.
Hình 3 Tượng đài anh hùng Mạc Thị Bưởi


