Khác

CÂU CHUYỆN THỜI HOA RỰC LỬA :

Nếu phải chọn một màu để gọi tên tuổi trẻ, tôi sẽ chọn màu đỏ. Không phải màu đỏ dịu dàng của hoàng hôn, mà là màu đỏ rực cháy của hoa phượng – thứ màu sắc khiến người ta không thể làm ngơ, dù chỉ là một lần lướt qua. Tuổi trẻ của chúng tôi đã bắt đầu như thế, dưới những tán phượng đỏ, giữa những ngày tưởng chừng bình thường nhất. Chúng tôi từng nghĩ mình còn rất nhiều thời gian. Những buổi học nối tiếp nhau, những câu chuyện dang dở, những lời hẹn “để hôm khác” – tất cả khiến ta lầm tưởng rằng

Đà Nẵng05/07/2026HUỲNH THỊ ANH THƯ (Điện Bàn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu phải chọn một màu để gọi tên tuổi trẻ, tôi sẽ chọn màu đỏ. Không phải màu đỏ dịu dàng của hoàng hôn, mà là màu đỏ rực cháy của hoa phượng – thứ màu sắc khiến người ta không thể làm ngơ, dù chỉ là một lần lướt qua.

Tuổi trẻ của chúng tôi đã bắt đầu như thế, dưới những tán phượng đỏ, giữa những ngày tưởng chừng bình thường nhất.

Chúng tôi từng nghĩ mình còn rất nhiều thời gian. Những buổi học nối tiếp nhau, những câu chuyện dang dở, những lời hẹn “để hôm khác” – tất cả khiến ta lầm tưởng rằng mọi thứ sẽ còn mãi. Không ai thực sự vội vàng, cũng không ai nghĩ đến một ngày phải nói lời chia tay.

Cho đến khi mùa hoa ấy nở rộ.

Những cánh phượng bắt đầu rơi xuống sân trường, đỏ đến chói mắt. Tôi nhớ có lần mình đã cúi xuống nhặt một cánh hoa, bất chợt tự hỏi: Liệu những ngày tháng này rồi sẽ trôi về đâu?

Câu hỏi ấy không có lời đáp ngay lập tức. Nhưng nó khiến tôi bắt đầu nhìn mọi thứ khác đi.

Tôi nhận ra rằng, những con người xung quanh mình – những người mà tôi gặp mỗi ngày – không phải là điều hiển nhiên. Họ là những mảnh ghép tình cờ được đặt cạnh nhau trong một khoảng thời gian hữu hạn. Và một khi thời gian ấy kết thúc, chúng tôi sẽ lại trở về những con đường riêng, có thể không bao giờ gặp lại theo cách cũ nữa.

Ý nghĩ ấy khiến tôi thấy sợ.

Sợ rằng mình sẽ rời đi mà không để lại điều gì đáng nhớ. Sợ rằng mình đã sống quá hời hợt trong những năm tháng đáng lẽ phải rực rỡ nhất.

Vì thế, tôi bắt đầu thay đổi.

Không phải bằng những điều lớn lao, mà bằng những hành động rất nhỏ. Tôi bắt đầu nói nhiều hơn trong những buổi thảo luận nhóm. Bắt đầu chủ động hỏi han những người trước đây tôi chỉ chào xã giao. Bắt đầu ở lại sau giờ học lâu hơn, chỉ để được cùng mọi người thêm một chút thời gian.

Và rồi, tôi nhận ra một điều kỳ lạ: khi tôi mở lòng, thế giới xung quanh cũng mở ra theo.

Chúng tôi có những buổi chiều cùng nhau làm việc, vừa mệt vừa vui. Có lúc tranh cãi đến căng thẳng, nhưng rồi lại dễ dàng bỏ qua bằng một câu nói đùa. Có những khoảnh khắc tưởng chừng rất bình thường – một ánh mắt, một nụ cười – nhưng sau này nhớ lại, lại thấy quý giá vô cùng.

Chính trong những điều giản dị ấy, tôi hiểu thế nào là “cháy”.

Không phải là làm điều gì thật vĩ đại, mà là sống hết mình trong từng khoảnh khắc nhỏ bé. Là dám thể hiện, dám kết nối, dám để trái tim mình rung động.

Ngày cuối cùng của năm học, trời nắng rất gắt. Sân trường vẫn đỏ rực màu hoa phượng, nhưng không còn ai đủ bình thản để ngắm nhìn nữa. Mỗi người đều bận rộn với những cảm xúc riêng – háo hức cho tương lai, nhưng cũng đầy lưu luyến với hiện tại.

Chúng tôi đứng cạnh nhau, không nói nhiều. Có những điều, khi quá đầy, lại không thể diễn tả thành lời.

Tôi nhìn những gương mặt quen thuộc ấy, chợt nhận ra: đây là lần cuối cùng chúng tôi ở bên nhau với tư cách là những học sinh của cùng một lớp. Sau hôm nay, mọi thứ sẽ thay đổi.

Và rồi, chúng tôi rời đi.

Không có một kết thúc rõ ràng, không có một lời hứa chắc chắn. Chỉ có ký ức ở lại – lặng lẽ nhưng bền bỉ.

Nhiều năm sau, khi nghĩ về quãng thời gian ấy, tôi không nhớ hết từng sự kiện cụ thể. Nhưng tôi nhớ rất rõ cảm giác – cảm giác được sống trong một thời gian ngắn ngủi nhưng rực rỡ.

“Thời hoa rực lửa” không phải là một giai đoạn hoàn hảo. Nó có thể đầy sai lầm, đầy tiếc nuối. Nhưng chính vì thế, nó mới chân thật.

Bởi lẽ, tuổi trẻ không phải là lúc ta không vấp ngã, mà là lúc ta dám đứng lên sau mỗi lần vấp ngã ấy. Không phải là lúc ta có tất cả, mà là lúc ta sẵn sàng đánh đổi để tìm kiếm điều mình tin tưởng.

Giống như những cánh hoa phượng – cháy hết mình trong một mùa ngắn ngủi, rồi rơi xuống trong im lặng – tuổi trẻ của chúng ta cũng vậy.

Ngắn, nhưng đủ để trở thành một phần không thể thay thế trong cuộc đời.

Và có lẽ, điều đẹp nhất không phải là giữ được nó mãi mãi, mà là đã từng sống trọn vẹn trong những ngày tháng rực lửa ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn