Câu chuyện thời kháng chiến của CCB Cao Văn Chung
Cựu chiến binh Cao Văn Chung sinh ra trên mảnh đất Minh Tân đầy nắng gió. Những năm cuối thập niên 1970, khi biên giới Tây Nam Tổ quốc bị quân Khmer Đỏ liên tiếp gây hấn, ông đã tình nguyện khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Khi ấy, ông mới ngoài đôi mươi, mang theo lời dặn của mẹ: “Đi giữ nước thì phải sống cho xứng đáng với quê hương.”
Năm 1978, đơn vị của ông hành quân sang chiến trường Campuchia. Đó là những tháng ngày khốc liệt giữa rừng sâu, sốt rét, bom đạn và những trận phục kích bất ngờ. Ban ngày hành quân dưới cái nắng cháy da, ban đêm đào công sự giữa tiếng côn trùng và tiếng súng vọng từ xa. Ông cùng đồng đội chiến đấu không chỉ để bảo vệ biên giới Việt Nam mà còn giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng.
Trong một trận đánh ác liệt gần biên giới Battambang, đơn vị của ông bị địch bao vây giữa rừng. Đạn dược cạn dần, nhiều đồng đội bị thương. Giữa lúc nguy cấp, ông Cao Văn Chung đã cùng tổ chiến đấu bí mật men theo con suối nhỏ để mở đường thoát vòng vây. Dưới làn đạn dày đặc, ông cõng một đồng đội bị thương nặng vượt qua đoạn rừng lầy suốt nhiều giờ liền. Chính tinh thần gan dạ ấy đã giúp cả đơn vị giữ được lực lượng và tiếp tục chiến đấu.
Những năm tháng ở Campuchia đã để lại trong ông nhiều ký ức không thể nào quên. Ông từng chứng kiến những ngôi làng hoang tàn, những đứa trẻ Campuchia gầy gò chạy theo bộ đội Việt Nam xin từng nắm cơm, ngụm nước. Chính những hình ảnh ấy khiến ông càng hiểu rõ ý nghĩa của cuộc chiến: không chỉ là nhiệm vụ quân sự, mà còn là hành trình cứu giúp con người khỏi đau thương.
Ngày trở về quê hương, mái tóc người lính trẻ năm nào đã điểm bạc. Nhưng trong trái tim cựu chiến binh Cao Văn Chung vẫn còn nguyên ký ức về những người đồng đội đã nằm lại nơi đất bạn Campuchia. Mỗi lần nhắc đến họ, ông luôn lặng đi vài giây rồi nói: “Chúng tôi may mắn được trở về, còn nhiều anh em đã gửi tuổi thanh xuân nơi chiến trường.”
Giờ đây, trong những buổi họp mặt cựu chiến binh hay những lần kể chuyện cho con cháu nghe, ông Cao Văn Chung luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình hôm nay. Bởi theo ông, hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi trẻ của biết bao người lính Việt Nam trên chiến trường năm xưa.



