Câu chuyện thời kháng chiến của CCB Đặng Hồng Sơn
Câu chuyện thời kháng chiến
“Mùa hoa lửa trên thành cổ”
Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng với cựu chiến binh Đặng Hồng Sơn, ký ức về chiến trường Quảng Trị vẫn như còn nguyên vẹn—rực cháy, dữ dội mà cũng đầy nghĩa tình.
Ông Sơn nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi, cái tuổi mà nhiều người còn đang mơ về tương lai phía trước. Nhưng với ông và đồng đội, tương lai khi ấy chỉ gói gọn trong hai chữ: “giải phóng”. Hành trang lên đường không có gì nhiều—một ba lô, vài bộ quân phục và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.
Chiến trường Quảng Trị những năm ấy được ví như “túi lửa”. Ngày đêm, đất rung chuyển bởi bom đạn. Có những đêm, cả bầu trời đỏ rực như cháy, ánh lửa hắt lên những gương mặt trẻ măng nhưng kiên cường đến lạ. Ông Sơn vẫn thường kể: “Có lúc tưởng như không thể trụ nổi, nhưng nhìn sang bên cạnh, thấy đồng đội vẫn đứng đó, mình lại tự nhủ phải bước tiếp.”
Một trong những ký ức ông nhớ nhất là những ngày chiến đấu bảo vệ Thành cổ. Mưa bom khiến mặt đất bị xới tung, từng tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi và nước mắt. Có lần, đơn vị ông bị chia cắt, lương thực cạn kiệt. Những người lính trẻ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm ít ỏi. Nhưng lạ thay, không ai than vãn. Họ động viên nhau bằng những câu nói giản dị: “Ráng lên, mai rồi sẽ khác.”
Giữa khốc liệt, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Ông Sơn từng cõng một người bạn bị thương băng qua làn đạn để về tuyến sau. Người bạn ấy sau này không qua khỏi, nhưng trước khi nhắm mắt vẫn nắm chặt tay ông và nói: “Sơn à, nếu còn sống, nhớ kể cho mọi người nghe… tụi mình đã sống như thế nào.”
Câu nói ấy theo ông suốt cuộc đời.
Ngày hòa bình lập lại, ông Sơn trở về quê hương với mái tóc đã điểm bạc sớm hơn tuổi. Ông không nói nhiều về chiến công, cũng không nhận mình là anh hùng. Nhưng trong từng câu chuyện ông kể, người ta thấy rõ một điều: đó là thế hệ đã đi qua “thời hoa lửa” bằng tất cả lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu đất nước sâu sắc.
Giờ đây, mỗi khi nhắc lại Quảng Trị, mắt ông vẫn ánh lên một nỗi xúc động khó tả. Không phải là nỗi buồn, mà là sự tự hào—về những ngày tháng tuổi trẻ đã sống trọn vẹn, đã cháy hết mình như những bông hoa giữa lửa đạn.
Và câu chuyện của ông, giản dị thôi, nhưng đủ để nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: hòa bình không phải điều tự nhiên mà có—nó được đánh đổi bằng cả một thời thanh xuân rực lửa của biết bao con người như ông.



