câu chuyện trận đánh mở màn tại cứ điểm Him Lam
Đêm 13 tháng 3 năm 1954, thung lũng Điện Biên Phủ chìm trong màn sương mù dày đặc, nhưng bầu không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. Trên đỉnh cứ điểm Him Lam — "cánh cửa thép" bất khả xâm phạm của quân Pháp — những lính Lê dương thuộc Tiểu đoàn 3 vẫn nghênh ngang đi lại sau những lớp hàng rào dây kẽm gai và bãi mìn dày đặc. Họ tự tin vào những lô cốt bê tông cốt thép kiên cố, tự tin vào lời tuyên bố của các tướng lĩnh rằng: "Việt Minh bước vào đây chỉ có con đường chết."
Nhưng họ đã lầm. Trong những cánh rừng rậm bao quanh, hàng ngàn chiến sĩ thuộc Đại đoàn 312 đang áp sát, hơi thở nhẹ re, ánh mắt rực lửa đổ dồn về phía đồn địch.
Đúng 17 giờ 5 phút, một tiếng nổ xé toạc không gian. Đó là phát súng lệnh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Ngay lập tức, mặt đất rung chuyển dữ dội. Hàng chục nòng pháo hạng nặng của ta từ trong lòng núi đồng loạt nhả đạn, trút một cơn bão lửa kinh hoàng xuống Him Lam. Tiếng gầm rú của đạn pháo, tiếng nổ xé lòng vây hãm lấy quân Pháp. Những công sự kiên cố bắt đầu sụp đổ. Chỉ trong vài phút đầu tiên, hầm chỉ huy của địch trúng đạn pháo, Trung tá Pégot tử trận tại chỗ, hệ thống liên lạc bị cắt đứt hoàn toàn. Quân Pháp hoảng loạn, không thể tin nổi Việt Minh lại có thể đưa được pháo hạng nặng lên đỉnh núi cao để dội thẳng vào đầu chúng như vậy.
18 giờ 30 phút, pháo binh ta chuyển làn. Tiếng kèn xung phong vang lên lồng lộng giữa màn đêm.
"Xung phong...!!!"
Từ các triền hào, các chiến sĩ ta như những mãnh hổ lao lên, vượt qua mưa bom bão đạn, dùng bộc phá phá toang từng lớp rào kẽm gai. Tiếng súng máy, súng trường đan chéo thành một lưới lửa đỏ rực. Trận đánh diễn ra giành giật từng tấc đất, từng góc chiến hào. Quân Pháp điên cuồng bắn trả từ các lô cốt ngầm nhằm chặn đường tiến của ta.
Tại cứ điểm số 2, cuộc tấn công của Đại đội 58 bất ngờ bị khựng lại. Từ một hỏa điểm ngầm (lô cốt số 3), khẩu súng máy của địch khạc đạn liên hồi, đỏ ngầu cả góc trời. Nhiều chiến sĩ ta trúng đạn ngã xuống. Khói súng và máu nhuộm đỏ cả đất hầm.
Giữa làn đạn cày xới mặt đất, Tiểu đội phó Phan Đình Giót — dù đã bị thương rất nặng ở vai và đùi, máu chảy ướt đầm vạt áo — vẫn kiên cường rướn người bò lên. Anh áp sát chân lô cốt, dùng hết sức bình sinh ném quả bộc phá cuối cùng. Một tiếng nổ lớn vang lên, nhưng khói tan, khẩu súng máy quái ác kia lại tiếp tục khạc đạn.
Chiến sĩ ta phía sau vẫn bị ghìm chặt. Thời gian không còn nhiều, nếu không dập tắt hỏa điểm này, cả đại đội sẽ hy sinh.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Phan Đình Giót không một chút do dự. Anh dồn chút sức tàn cuối cùng, rướn người đứng thẳng dậy, lao lao về phía trước và đem cả lồng ngực thanh xuân của mình bịt kín lỗ châu mai.
Khẩu súng máy của địch khựng lại, câm lặng hoàn toàn.
Khoảnh khắc ấy như ngưng đọng. Nhưng ngay sau đó, một làn sóng căm thù biến thành sức mạnh vô song. Tiếng hô "Trả thù cho anh Giót!" vang dội núi rừng. Các chiến sĩ Đại đoàn 312 đồng loạt đứng dậy, vượt qua hỏa điểm, tràn vào như thác lũ, tiêu diệt những tên lính Pháp cuối cùng còn sống sót.
Đến 23 giờ 30 phút cùng ngày, lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" của quân đội ta tung bay trên đỉnh cứ điểm Him Lam. Toàn bộ phân khu Him Lam bị xóa sổ hoàn toàn.
Trận đánh mở màn kết thúc thắng lợi trong khúc tráng ca hào hùng và oanh liệt. Máu của Phan Đình Giót và các đồng đội đã hòa vào lòng đất Him Lam, mở toang cánh cửa thép, báo hiệu một hồi chuông cáo chung cho tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ



