Câu chuyện Trương Thị Hồng Anh
Ngày nắng lạ ở Sài Gòn
Sáng 30/4/1975 là một buổi sáng rất lạ. Không gian tĩnh lặng một cách đáng sợ trước khi bùng nổ. Gia đình tôi đóng chặt cửa, ngồi trong nhà nghe ngóng tiếng xích xe tăng gầm rú ngoài đường.
Đến gần trưa, tôi đánh liều mở hé cửa sổ. Trên đường phố, những đôi giày lính, quân phục của lính cộng hòa bị bỏ lại ngổn ngang. Và rồi, những chiếc xe tăng đầu tiên xuất hiện. Tôi cứ nghĩ sẽ có súng nổ, có đổ máu dữ dội trong thành phố, nhưng không. Những người lính giải phóng ngồi trên xe tăng trông trẻ măng, mặt mũi bám đầy bụi đường nhưng ánh mắt họ ngơ ngác trước những tòa nhà cao tầng của Sài Gòn.
Tôi ra đường, thấy một anh lính giải phóng đang đứng ngơ ngác ở ngã tư. Tôi mời anh một ly nước đá. Anh ấy cầm ly nước, nhìn những viên đá lạnh bằng ánh mắt rất lạ, rồi nói: 'Cảm ơn chú, miền Nam mình đẹp quá!'. Lúc đó, tôi nhận ra một điều giản đơn: Dù ở bên nào, chúng ta đều là người Việt Nam.
Chiều hôm đó, Sài Gòn như bừng tỉnh. Người ta ùa ra đường, không còn tiếng súng, chỉ còn tiếng loa phát thanh và những khuôn mặt ngỡ ngàng. Đó là cái ngày mà lịch sử sang trang, kết thúc 30 năm chia cắt bằng một cơn nắng vàng rực rỡ và những cái ôm của những người anh em xa cách lâu ngày."



