CÂU CHUYỆN TRUYỀN HOA LỬA
“Ngày ấy, làng tôi nằm nép mình bên dòng sông nhỏ, quanh năm nghe tiếng bom thay cho tiếng gà gáy mỗi sớm. Chiến tranh đã cướp đi sự bình yên, nhưng không thể lấy đi lòng yêu nước nồng nàn của người dân quê tôi.
Những người mẹ tiễn con ra trận với đôi mắt đỏ hoe nhưng bàn tay vẫn nắm chặt, dặn dò: “Vì đất nước, con đi nhé!” Các bà, các chị ở lại làng, vừa cày ruộng, vừa nuôi giấu bộ đội, sẻ chia từng bát gạo, từng ngụm nước giữa những ngày đói khổ. Ai cũng nghèo, nhưng lòng yêu nước thì giàu hơn tất cả.
Trên chiến trường, các chiến sĩ trẻ tuổi mang trong tim hình ảnh quê hương, gia đình. Họ sẵn sàng xông lên giữa mưa bom bão đạn, lấy thân mình che chở cho đồng đội. Có người mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu, chưa kịp gửi về nhà một lá thư. Sự hi sinh ấy để lại bao tiếc nuối, đau thương cho gia đình, cho làng quê, nhưng cũng thắp lên niềm tự hào bất diệt.
Chiến tranh qua đi, đất nước được độc lập. Trên những nấm mộ vô danh, cỏ xanh vẫn mọc đều như lời nhắc nhở về một thời gian khó nhưng hào hùng. Nhân dân hôm nay không bao giờ quên những năm tháng ấy – quên sao được tình yêu nước sâu nặng, quên sao được những hi sinh anh dũng đã đổi bằng máu xương để có được hòa bình hôm nay.”
Đó là câu chuyện tôi được nghe từ một cụ ông gần nhà chồng của tôi khi chúng tôi đến thăm ông vào ngày 27/7 năm ngoái. Khi nghe câu chuyện chúng tôi rất xúc động và tự hào vì mình được sinh ra là người con đất Việt, và cũng rất cảm ơn các thế hệ đi trước đã hết mình vì dân tộc.



