CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG NGUYỄN VĂN TRỖI (4)
Những năm tháng miền Nam còn chìm trong khói lửa chiến tranh, giữa lòng Sài Gòn náo nhiệt nhưng đầy hiểm nguy, có một chàng trai trẻ đã sống và chiến đấu với lòng dũng cảm phi thường – Nguyễn Văn Trỗi, chiến sĩ Biệt động thành.
Trỗi xuất thân là một người thợ điện bình dị, nhưng trái tim anh luôn rực cháy khát vọng giải phóng dân tộc. Khi Mỹ đưa Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara sang Việt Nam, Trỗi được giao nhiệm vụ đặt mìn dưới cầu Công Lý để tiêu diệt phái đoàn quân sự Mỹ. Đó là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, nhưng anh nhận lệnh mà không hề do dự.
Trong lúc chuẩn bị, Trỗi bị địch phát hiện và bắt giữ. Chúng tra tấn tàn nhẫn, cố khai thác thông tin về tổ chức của anh. Nhưng dù thân thể đầy thương tích, anh vẫn một mực giữ bí mật, chỉ nói:
“Tôi làm tất cả vì dân tộc Việt Nam.”
Ngày 15/10/1964, thực dân Mỹ và tay sai đưa anh ra pháp trường tại sân vận động Chí Hòa. Trên đường đi, dù bị trói chặt, Nguyễn Văn Trỗi vẫn ngẩng cao đầu. Khi bị bịt mắt trước giá súng, anh dứt khoát nói:
“Không! Để tôi nhìn thẳng vào mặt bọn chúng!”
Giây phút cuối đời, giữa bãi bắn đông nghịt người, anh hô lớn:
“Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chủ tịch muôn năm! Việt Nam muôn năm!”
Những loạt đạn vang lên, nhưng tinh thần bất khuất của Nguyễn Văn Trỗi vẫn sống mãi trong lòng dân tộc. Anh ngã xuống khi mới 24 tuổi, để lại hình ảnh một người chiến sĩ dũng cảm, kiên trung, sẵn sàng hi sinh vì độc lập, tự do.



