Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu
Ngày ấy, vùng Đất Đỏ (Bà Rịa – Vũng Tàu) chìm trong khói lửa chiến tranh. Trong xóm nhỏ có một cô bé tên là Võ Thị Sáu, mới vừa bước sang tuổi mười bốn nhưng đã mang trong mình tinh thần gan dạ hiếm có. Từ những ngày còn phụ mẹ bán hàng, Sáu đã chứng kiến cảnh giặc Pháp đàn áp, bắn giết dân lành. Trong cô bé nhỏ nhắn ấy, ngọn lửa căm thù và ý chí đứng lên bảo vệ quê hương bắt đầu nhen nhóm.
Sáu tham gia liên lạc cho cách mạng, dẫn đường cho bộ đội, nghe ngóng tin tức của địch. Cô bé nhanh nhẹn, thông minh và rất gan dạ. Một lần, khi phát hiện tên quan hai Cocteau – kẻ nổi tiếng tàn ác – đang đi tuần, Sáu đã dũng cảm ném lựu đạn khiến hắn bị thương nặng. Hành động của cô bé mới mười bốn tuổi khi ấy khiến bọn địch vô cùng khiếp sợ.
Năm 1949, trong một lần làm nhiệm vụ, Sáu bị địch bắt. Bị tra tấn dã man, nhưng Sáu tuyệt nhiên không khai nửa lời về đồng đội. Dù địch dụ dỗ, đe dọa, cô bé vẫn kiên cường, đôi mắt vẫn ánh lên sự gan góc và niềm tin vào cách mạng.
Không khuất phục được cô, chúng đưa Sáu ra tòa án binh và kết án tử hình. Khi bản án được tuyên, Võ Thị Sáu vẫn bình thản, nở nụ cười hiên ngang khiến nhiều người có mặt phải xúc động.
Ngày 23/01/1952, tại nhà tù Côn Đảo, chị Sáu bước ra pháp trường. Trời còn mờ sương, con đường nhỏ dẫn ra bãi bắn đầy những bụi cỏ dại. Chị Sáu đi đến đâu, tù nhân trong trại đều lặng người đứng nhìn, có người cố nén tiếng khóc. Nhưng riêng chị, bước chân vẫn nhẹ nhàng, gương mặt trong trẻo đến lạ thường.
Khi tên chỉ huy hét lớn: “Bịt mắt lại!”, chị mỉm cười nói:
“Không cần. Tôi nhìn thẳng để thấy quê hương tôi đang lớn lên.”
Loạt đạn nổ, chị ngã xuống ở tuổi 17 – một tuổi đời còn quá trẻ nhưng khí phách thì rực sáng như ngọn đuốc.
Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu không chỉ là chuyện của một cô gái dũng cảm, mà còn là biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, của niềm tin và khát vọng tự do. Chị đã sống như một bông hoa đỏ giữa bão giông, ngã xuống nhưng để lại ánh sáng không bao giờ tắt trong lòng bao thế hệ hôm nay.



