Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Câu chuyện về cụ ông Bùi Văn Lộc

Hải Phòng12/01/2026phường An Biên (phường An Biên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện về cụ ông Bùi Văn Lộc

Có những câu chuyện không chỉ được kể bằng lời mà còn được viết nên bằng cả cuộc đời. Đó chính là câu chuyện về cụ ông của em – người lính đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Em tên là Trần Phúc Lâm, em xin kể cho các thầy cô và các bạn nghe câu chuyện về cụ ông Bùi Văn Lộc – cụ của em.Cụ em năm nay đã ngoài chín mươi tuổi. Cụ – người lính mà bà nội luôn nhắc đến với niềm tự hào – đã mất hơn hai mươi năm, nhưng hình ảnh của cụ vẫn luôn sống mãi trong ký ức của bà và gia đình em. Theo lời bà kể, cụ sinh năm 1931. Năm 1946, Quân Pháp nắm quyền kiểm soát thuế quan ở Hải Phòng rồi tiến công đánh chiếm Lạng Sơn và chuẩn bị kế hoạch đánh chiếm vào cơ quan đầu não của ta ở Thủ đô Hà Nội. Vận mệnh nước Việt Nam như ngàn cân treo sợi tóc. Theo lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác Hồ kính yêu, mặc dù chưa đủ tuổi nhập ngũ nhưng cụ đã viết đơn xung phong để được vào bộ đội. Mới mười lăm tuổi, cụ đã rời quê hương và trở thành một người lính của Trung đoàn Cận vệ 246, một đơn vị anh hùng của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Trung đoàn của cụ có truyền thống vẻ vang với 12 chữ vàng: Đoàn kết, kỷ luật, tuyệt đối trung thành, quyết chiến quyết thắng.Trong những năm kháng chiến, cụ cùng đồng đội làm nhiệm vụ bảo vệ An toàn khu, bảo vệ Bác Hồ, Trung ương Đảng và Chính phủ tại Chiến khu Việt Bắc. Đây là nhiệm vụ vô cùng quan trọng và thiêng liêng đối với cách mạng Việt Nam.Những năm tháng chiến đấu gian khổ, cụ ông em cùng các đồng đội của Trung đoàn Cận vệ 246 đã lập nhiều thành tích vẻ vang. Trung đoàn 246 là một đơn vị anh hùng của Quân đội Nhân dân Việt Nam, được Đảng và Nhà nước trân trọng ghi nhận vì những đóng góp to lớn trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Với tinh thần dũng cảm, trung thành và tận tụy, cụ ông em đã hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao và được Nhà nước tặng nhiều huân chương, huy chương cao quý. Những phần thưởng ấy không chỉ là niềm tự hào của gia đình em mà còn là minh chứng cho lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của các thế hệ cha ôngKhi đất nước hòa bình, được nghỉ hưu nhưng cụ không nghỉ ngơi an nhàn mà vẫn tích cực tham gia công tác xã hội tại địa phương. Cụ được tín nhiệm bầu làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh. Ở cương vị ấy, cụ luôn gương mẫu, tận tụy, giúp đỡ nhiều gia đình có hoàn cảnh khó khăn, góp phần xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn. Bà còn nói rằng, nếu ai từng đến phường Vĩnh Niệm ( nay là phường An Biên), chỉ cần hỏi tên cụ Bùi Văn Lộc thì hầu như ai cũng biết. Cụ sống nghĩa tình, gần gũi và luôn hết lòng vì bà con xóm làng. Hơn hai mươi năm trước, cụ đã về với đất mẹ. Ngày cụ mất, làng trên xóm dưới ai cũng tiếc thương.Mặc dù em chưa bao giờ được gặp cụ nhưng trong những câu chuyện bà kể cho em nghe, cụ như đang hiện diện, dạy cho con cháu cách sống nghĩa tình và trách nhiệm. Nghe bà kể chuyện về cụ, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào.Em rất ngưỡng mộ cụ em và các anh hùng đã hy sinh để bảo vệ Tổ quốc, cho chúng em hôm nay được sống trong hòa bình, được đến trường và vui chơi dưới bầu trời yên bình.Cụ em đã đi xa nhưng câu chuyện về cụ vẫn luôn sống mãi trong trái tim gia đình em. Đó là ngọn lửa tự hào thắp sáng ước mơ, giúp em thêm yêu Tổ quốc và quyết tâm học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha ông.Là một học sinh lớp 3, em hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi, vâng lời thầy cô, cha mẹ; biết yêu thương bạn bè và giúp đỡ mọi người. Em sẽ cố gắng rèn luyện để sau này trở thành người có ích cho xã hội, xứng đáng với công lao của cụ em và bao anh hùng đã ngã xuống để đất nước được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn