CÂU CHUYỆN VỀ CUỘC ĐỜI THIẾU TƯỚNG PHẠM XUÂN ẨN
CÂU CHUYỆN VỀ CUỘC ĐỜI THIẾU TƯỚNG PHẠM XUÂN ẨN
Khác với hình dung thường thấy về một cán bộ tình báo lạnh lùng, Thiếu tướng Phạm Xuân Ẩn qua những câu chuyện lại hiện lên là một người dí dỏm, duyên dáng, gần gũi và cực kỳ hài hước.Trong cuộc trò chuyện với MC Tạ Bích Loan, "người đàn ông của bí mật" đã mở lòng kể lại những lát cắt cuộc đời mình, từ hành trình trở thành cán bộ tình báo, những kỷ niệm thót tim.Không giấu giếm, ông Phạm Xuân Ẩn thẳng thắn khi được hỏi "chọn nghề tình báo hay nghề tình báo chọn ông?". Ông trả lời rằng "không chọn". Ông kể về hành trình đi theo cách mạng, xin vào bộ đội nhưng bị trả về đi học. Ông tham gia phong trào học sinh sinh viên, lúc cao trào đi xuống, ông xin vào quân ngũ nhưng sau đó được giao làm tình báo. Suy nghĩ ban đầu của ông khi nhận nhiệm vụ là "chịu không nổi, chắc chết quá". Khi ấy, bác sĩ Phạm Ngọc Thạch đã động viên ông rằng "ráng làm cho tốt".Điều bất ngờ hơn, vị Thiếu tướng tình báo lừng lẫy thừa nhận khi bắt đầu công việc này, ông không biết gì. Ông phải "ra rạp xem phim tình báo, mua sách, đọc tiểu thuyết trinh thám, tình báo để học hỏi".Những kỷ niệm "non nớt" trong nghề cũng được ông kể lại một cách hài hước nhưng đầy kịch tính, như lần đi đưa tài liệu mật, bị đụng xe đạp, đánh lộn và bị bà giao liên mắng một bài học nhớ đời về việc luôn đặt nhiệm vụ lên trên hết: "Từ nay trở đi, tôi dặn cậu, bị chửi cũng kệ, xe đụng bỏ xe sang một bên... Nếu công an, cảnh sát bắt về, trong túi cậu có tài liệu mật là chết rồi, vào tù rồi".Thời gian hoạt động dưới vỏ bọc nhà báo tại Mỹ (1957-1959) cũng được ông kể lại với nhiều chi tiết thú vị. Khi MC Tạ Bích Loan bình luận hình ảnh ông miệt mài học hành, ông hài hước đáp: "Tại ở trên ra lệnh chứ tôi cũng không ham học lắm đâu". Ông cũng hé lộ thời đó "học quá cũng không được", ngụ ý rằng việc học hành quá nổi bật có thể gây nghi ngờ.Khoảnh khắc hài hước nhất có lẽ là kỷ niệm đi nhảy đầm. Vốn không biết nhảy, ông được một cô gái kéo ra nhảy đầm. Ông cảm thấy lóng ngóng "như gà tây đạp mái", chỉ biết bắt chước. Rồi "cô nhảy lên đùi tôi ngồi. Tôi run hồi hộp lắm, tim nhảy quá trời. Cô ta nhỏ người mà nặng chứ. Lần đầu gái nhảy giò ngồi. Chết rồi.... Nhưng cô dễ thương lắm".Ông tự nhận mình ''hồi đó tôi ngon lắm mà, đánh boxing" khiến cả khán phòng chương trình Người đương thời bật cười.Những câu chuyện này cho thấy một khía cạnh rất con người, thậm chí có phần ngây ngô của vị điệp viên huyền thoại.



