Bài viết

CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH ĐỖ XUÂN LỢI (1)

Đắk Lắk05/07/2026Nông Thế Mạnh (Đoàn xã Ea Súp)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc, mỗi tên đất, tên làng, mỗi tấc đất quê hương đều thấm đẫm máu và hoa. Chiến tranh đã lùi xa, những ký ức về một thời "bão lửa" vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm khảm của các thế hệ. Đến với cuộc thi "Câu chuyện thời hoa lửa" ngày hôm nay, tôi xin được đại diện cho thế hệ trẻ kể lại câu chuyện đầy tự hào về một người con ưu tú của quê hương, một biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần kiên trung: Đồng chí Đỗ Xuân Lợi.

Sinh ra và lớn lên giữa lúc đất nước bị chia cắt, như bao người con đất Việt có lòng yêu nước nồng nàn, đồng chí Đỗ Xuân Lợi đã gác lại những ước mơ riêng, xếp lại bút nghiên để nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Thanh xuân của anh không có giảng đường yên ả, không có những buổi chiều thanh bình, mà thanh xuân ấy được tôi luyện qua khói bom, lửa đạn và những trận hành quân ròng rã dọc dãy Trường Sơn hùng vĩ.

Ký ức thời hoa lửa của đồng chí Đỗ Xuân Lợi là những tháng ngày bám trụ kiên cường nơi tuyến đầu vất vả. Trong những trận càn quét ác liệt của kẻ thù, khi bom đạn cày xới từng tấc đất, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc, anh cùng đồng đội vẫn giữ vững tay súng. Với cương vị là một người chiến sĩ mưu trí và quả cảm, đồng chí Đỗ Xuân Lợi đã nhiều lần dũng cảm vượt qua hàng rào lửa đạn của địch để truyền đạt mệnh lệnh, tiếp tế vũ khí và trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ căn cứ cách mạng.

Đặc biệt, trong một trận chiến không cân sức vào những năm tháng cam go nhất, trước hỏa lực điên cuồng của kẻ thù, đồng chí Đỗ Xuân Lợi đã không hề chùn bước. Giữa tiếng gầm rú của máy bay và làn mưa bom dày đặc, anh đã chọn vị trí hiểm nguy nhất, sẵn sàng lấy thân mình làm lá chắn, thu hút hỏa lực của địch để bảo toàn lực lượng cho đơn vị và tạo thời cơ cho đồng đội phản công. Tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của anh đã rực cháy như một đóa hoa lửa giữa chiến trường, trở thành nguồn động lực tinh thần vô giá tiếp sức cho toàn đơn vị chiến đấu đến giọt máu cuối cùng để giành lấy chiến thắng.

Chiến tranh đã khép lại, non sông liền một dải. Những người anh hùng như đồng chí Đỗ Xuân Lợi có người đã vĩnh viễn nằm lại lòng đất mẹ, có người trở về mang trên mình những vết thương của chiến tranh. Nhưng dù ở đâu, ngọn lửa nhiệt huyết và lý tưởng cách mạng cao đẹp ấy vẫn chưa bao giờ tắt. Nó đã hóa thân vào hòa bình, độc lập của đất nước hôm nay.

Câu chuyện về đồng chí Đỗ Xuân Lợi là một minh chứng hùng hồn cho tinh thần xung kích “Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên”. Bài dự thi của tôi ngày hôm nay là nén tâm nhang, là lời tri ân sâu sắc nhất gửi tới anh linh của các thế hệ cha anh đi trước.

Đứng trước ngọn lửa truyền thống ấy, thế hệ đoàn viên thanh niên hôm nay xin hứa sẽ tiếp tục giữ vững ngọn lửa của lòng yêu nước. Chúng tôi quyết tâm mang màu áo xanh tình nguyện, đem sức trẻ, trí tuệ và sự sáng tạo để cống hiến cho quê hương, quyết tâm chiến thắng nghèo nàn, lạc hậu, bảo vệ vững chắc biên cương Tổ quốc và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH ĐỖ XUÂN LỢI (1) | Câu chuyện thời hoa lửa