Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH LÊ THANH NGHỊ

Ngày ấy, ông chỉ mới đôi mươi khi rời quê hương lên đường nhập ngũ. Chiếc ba lô cũ, đôi dép cao su và lá thư mẹ dặn mang theo đã theo ông suốt những năm tháng chiến tranh. Trên chiến trường, ông cùng đồng đội sống giữa bom đạn, thiếu ăn, thiếu thuốc men, nhưng chưa bao giờ thiếu tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước.

Vĩnh Long09/02/2026Nguyễn Thị Xuân Ngọc (Đoàn thanh niên xã Long Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, ông chỉ mới đôi mươi khi rời quê hương lên đường nhập ngũ. Chiếc ba lô cũ, đôi dép cao su và lá thư mẹ dặn mang theo đã theo ông suốt những năm tháng chiến tranh. Trên chiến trường, ông cùng đồng đội sống giữa bom đạn, thiếu ăn, thiếu thuốc men, nhưng chưa bao giờ thiếu tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước.

Có lần, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của ông bị bao vây. Dù bị thương ở vai, ông vẫn kiên cường giữ vị trí chiến đấu, bảo vệ đồng đội và giữ vững trận địa cho đến khi được chi viện. Nhờ sự dũng cảm ấy, đơn vị đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng nhiều người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Khi đất nước hòa bình, ông trở về quê hương với những vết thương không lành hẳn và ký ức không thể quên. Ông không coi mình là anh hùng, chỉ lặng lẽ lao động, tham gia công tác xã hội, giúp đỡ đồng đội cũ và giáo dục thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình.

Mỗi khi có dịp kể chuyện cho con cháu nghe, ông chỉ nói giản dị:
“Chiến tranh rất khốc liệt. Vì thế, các con phải biết yêu quý cuộc sống hôm nay và sống có trách nhiệm với đất nước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN VỀ CỰU CHIẾN BINH LÊ THANH NGHỊ | Câu chuyện thời hoa lửa