Cựu chiến binh

Câu chuyện về cựu chiến binh Nguyễn Văn Lâm

Chân dung một cựu chiến binh – người lính đã đi qua lửa đạn để sống trọn nghĩa tình với quê hương

Vĩnh Long08/12/2025XÃ ĐOÀN TÂN XUÂN (XÃ ĐOÀN TÂN XUÂN)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

inh năm 1960 tại ấp Phú Thạnh, xã Phước Ngãi, huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre – vùng đất giàu truyền thống cách mạng, ông Nguyễn Văn Lâm lớn lên giữa âm vang những câu chuyện về lòng yêu nước và sự hy sinh của bao thế hệ đi trước. Khi tuổi trẻ vừa kịp chớm nở, quê hương còn chưa kịp yên bình, tiếng súng ở chiến trường biên giới Tây Nam đã thôi thúc bao chàng trai lên đường làm nhiệm vụ thiêng liêng của Tổ quốc. Và như lẽ tự nhiên của những người con Nam Bộ kiên trung, năm 1980, ông Lâm khoác lên mình bộ quân phục, chính thức bước vào cuộc đời người lính.

Những ngày đầu trong quân ngũ, ông cùng đồng đội hành quân về hướng chiến trường Campuchia – nơi cuộc chiến chống lại chế độ diệt chủng Pol Pot đang ở giai đoạn khốc liệt. Đó là một thời kỳ mà gian khổ và hiểm nguy luôn kề cận: rừng sâu nước độc, những trận phục kích bất ngờ, những đêm dài hành quân trong tiếng côn trùng và tiếng pháo nổ từ xa vọng lại. Vậy nhưng, vượt trên tất cả là tinh thần quả cảm và ý chí kiên cường của những người lính trẻ – những người mà ông Lâm luôn tự hào gọi bằng hai chữ “đồng đội”.

Ông thường kể rằng ký ức đậm sâu nhất chính là những đêm trực chiến trên biên giới, khi ánh trăng treo lơ lửng trên tán rừng, phản chiếu lên những gương mặt còn vương bụi đất. Họ chia nhau từng hớp nước, miếng lương khô, san sẻ cả những nỗi nhớ quê nhà và niềm tin chiến thắng. Có những lần đơn vị ông phải hành quân xuyên rừng hàng chục cây số chỉ để bảo vệ an toàn cho dân lành ở các phum, sóc của Campuchia. Đó không chỉ là nghĩa vụ của người lính Việt Nam mà còn là tình cảm quốc tế cao đẹp.

Từ năm 1980 đến 1984, suốt bốn năm ròng rã nơi chiến trường K, ông Lâm đã trải qua đủ những mất mát và hy sinh mà chiến tranh mang lại. Những đồng đội đã ngã xuống, những người trở về mang theo vết thương cả thể xác lẫn tâm hồn – tất cả đã làm nên một giai đoạn không thể nào quên. Và chính những năm tháng ấy đã tôi luyện nên bản lĩnh, tinh thần trách nhiệm và tấm lòng chân chất, nhân hậu của ông.

Năm 1984, ông xuất ngũ trở về quê nhà. Khi ấy, ấp Phú Thạnh còn nghèo khó, đời sống bà con gặp nhiều thiếu thốn. Cởi bỏ quân phục nhưng không cởi bỏ tinh thần người lính, ông Lâm bắt tay ngay vào cuộc sống mới: bám đất, bám ruộng, vừa làm kinh tế vừa tích cực tham gia các phong trào của địa phương. Đến khi địa giới hành chính thay đổi, nơi ông sinh sống thuộc xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long, nhưng tình cảm của ông với quê hương gốc Bến Tre vẫn luôn nguyên vẹn.

Tháng 7/2001, ông được kết nạp vào Hội Cựu chiến binh xã và sinh hoạt tại Chi hội ấp Phú Thạnh 2. Từ đó đến nay, hơn hai thập kỷ, ông vẫn giữ nếp sống giản dị, mẫu mực – lúc nào cũng là một hội viên gương mẫu, đi đầu trong các phong trào của địa phương: vận động xây dựng đời sống văn hóa, tham gia bảo vệ an ninh trật tự, hỗ trợ hội viên khó khăn, đóng góp vào các hoạt động nhân đạo, từ thiện.

Bằng sự nhiệt tình và tinh thần trách nhiệm cao, ông Lâm đã nhiều lần được tuyên dương, đặc biệt được tặng Kỷ niệm chương Hội Cựu chiến binh – phần thưởng ghi nhận quá trình phấn đấu, cống hiến bền bỉ cả trong chiến tranh lẫn thời bình.

Những người dân trong ấp thường nhắc đến ông với sự kính trọng: một người lính trở về nhưng trái tim vẫn luôn hướng về nghĩa tình đồng đội; một hội viên cựu chiến binh sống đúng với phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”. Ông cũng là tấm gương giáo dục con cháu biết sống tử tế, biết trân trọng hòa bình được đánh đổi bằng máu xương của bao thế hệ.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng “thời hoa lửa” đối với ông Nguyễn Văn Lâm không chỉ là ký ức. Đó là hành trang, là niềm tự hào và là trách nhiệm để ông tiếp tục sống đẹp, sống có ích, góp phần làm giàu cho quê hương. Ngọn lửa năm nào từng soi đường giữa núi rừng Campuchia, nay vẫn âm ỉ trong ông – sáng lên mỗi khi địa phương cần, sáng lên trong những việc làm bình dị mà nghĩa tình.

Thời hoa lửa không chỉ thuộc về quá khứ. Nó sống mãi trong những con người như ông – những người đã đi qua bom đạn, trở về vun đắp cuộc sống bằng tất cả tấm lòng son.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn