Câu chuyện về cựu chiến binh Trần Văn Thanh
Trở về sau chuyến độc hành xuyên nửa chiều dài đất nước, trong căn nhà nhỏ ấm cúng ở phường Quang Trung, thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An, cựu chiến binh Trần Văn Thanh nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc khôn xiết.

Trở về sau chuyến độc hành xuyên nửa chiều dài đất nước, trong căn nhà nhỏ ấm cúng ở phường Quang Trung, thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An, cựu chiến binh Trần Văn Thanh nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc khôn xiết. Dù đã bước sang tuổi 76, gương mặt hằn sâu vết sạm của nắng gió và đôi bàn tay đen bóng bụi đường, người lính từng vào sinh ra tử trong chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè đỏ lửa năm 1972 vẫn giữ trọn tác phong nhanh nhẹn, hoạt bát cùng tinh thần sảng khoái phi thường của anh Bộ đội Cụ Hồ.
Chuyến đi "vô tiền khoáng hậu" của người lính già bắt đầu từ một quyết định đầy táo bạo: tự mình cầm lái chiếc xe máy cà tàng vượt hơn 1.300 km từ quê Bác vào thành phố mang tên Bác để kịp hòa vào ngày hội non sông nhân kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Biết mình tuổi cao, lại mang bệnh nền huyết áp và tiểu đường, nếu bàn trước ắt sẽ bị ngăn cản, đúng 10 giờ 10 phút ngày 17 tháng 4, ông Thanh quyết định "trốn vợ" lên đường. Ông chỉ để lại mảnh giấy ngắn gọn dặn người bạn đời giữ gìn sức khỏe rồi lặng lẽ nổ máy xuất phát. Khi bà Nguyễn Thị Hải đi chợ về, thấy mảnh giấy cùng chiếc xe máy đã vắng bóng, cả gia đình mới tá hỏa lo lắng; thế nhưng qua những cuộc gọi báo tin và sự đồng hành của cộng đồng mạng suốt dọc đường thiên lý, nỗi âu lo dần nhường chỗ cho sự khâm phục ý chí sắt đá của người cựu binh.
Không chọn tàu xe tiện nghi, ông Thanh muốn tự mình rong ruổi trên từng cung đường để thắp nén tâm nhang tri ân đồng đội đã ngã xuống nơi đất lửa Quảng Trị, đồng thời thu trọn vào tầm mắt sự đổi thay kỳ diệu của từng tấc đất quê hương sau nửa thế kỷ hòa bình. Chuẩn bị chu đáo thuốc men và tư trang, ông thong thả lăn bánh theo nhịp sức khỏe, ngắm nhìn phố xá khang trang, làng mạc trù phú mọc lên từ những tọa độ bom đạn năm xưa. Dọc hành trình, ngoài sự cố nhỏ hay lần hụt xăng lúc vượt đèo Hải Vân hiểm trở, điều làm ông xúc động nhất chính là tình cảm nồng ấm của đồng bào. Đi đến đâu, người lính già cũng được nhân dân chào đón, mời cơm, lo chỗ ngả lưng, sửa giúp xe cộ; từ các cụ già đến những em nhỏ và thanh niên trẻ tuổi đều ùa ra xin chụp ảnh lưu niệm, thậm chí có người còn ngỏ ý tặng xe máy mới nhưng ông khiêm tốn chối từ. Ông rưng rưng gọi trọn vẹn chuyến đi ấy là cuộc hành hương "đi giữa lòng nhân dân".
Ngày 27 tháng 4, ông Thanh đặt chân tới Thành phố Hồ Chí Minh rực rỡ cờ hoa. Niềm vui vỡ òa khi ban tổ chức đại lễ đã trân trọng trao tặng người lính Thành cổ tấm vé mời đặc biệt để trực tiếp dự khán Lễ kỷ niệm cấp quốc gia vào sáng ngày 30 tháng 4 lịch sử. Hòa mình giữa biển người rợp bóng cờ đỏ sao vàng, nhìn các khối diễu binh, diễu hành bước đi dõng dạc, uy nghiêm với khí tài hiện đại sánh vai năm châu bốn bể, ông không kìm được những giọt nước mắt tự hào, xúc động trước sự lớn mạnh vượt bậc của Quân đội nhân dân Việt Nam và thế hệ tương lai tiếp bước cha anh.
Khép lại hành trình kỳ tích, ông Thanh thảnh thơi trở về bên mái ấm gia đình trên chuyến tàu Thống Nhất Bắc – Nam. Với người cựu binh xứ Nghệ, chuyến đi không chỉ là sự thỏa nguyện một ước mơ cá nhân, mà là nhịp cầu thiêng liêng kết nối ký ức hào hùng của thế hệ đi trước với lòng yêu nước nồng nàn của lớp trẻ hôm nay. Tình cảm ấm áp mà đồng bào và thế hệ trẻ dành cho người lính già chính là minh chứng sống động nhất cho đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, tiếp thêm niềm tin vững chắc vào một Việt Nam mãi mãi trường tồn, giàu đẹp và vươn mình mạnh mẽ.



