Cựu chiến binh Nguyễn Văn Báu - chứng nhân tiêu biểu cho thế hệ quân y quả cảm
Trong những trang sử hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hình ảnh những người chiến sĩ áo trắng nơi chiến hào khói lửa luôn khắc sâu như một biểu tượng của sự kiên cường và lòng nhân ái vô bờ. Họ không chỉ cầm súng đối đầu với quân thù mà còn ngày đêm chạy đua với tử thần để giành giật lại sự sống cho đồng đội. Cựu chiến binh Nguyễn Văn Báu chính là một chứng nhân tiêu biểu cho thế hệ quân y quả cảm ấy.

Sinh năm 1948, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn khốc liệt, chàng thanh niên 17 tuổi Nguyễn Văn Báu đã tình nguyện viết đơn lên đường nhập ngũ vào năm 1965, biên chế vào Tiểu đoàn 20, Sư đoàn 320B. Sau thời gian huấn luyện chiến sĩ mới, nhận thấy sự cẩn trọng và nhiệt huyết của ông, cấp trên đã cử ông đi đào tạo y tá. Khóa học vỏn vẹn sáu tháng nhưng đã trang bị cho người lính trẻ những kỹ năng y tế nền tảng, mở đầu cho chặng đường dài gắn bó máu thịt với ngành quân y chiến trường.
Tháng 1 năm 1967, nhận lệnh hành quân vào Nam chiến đấu, ông Báu được phân công về đơn vị cấp trung đội thuộc Tiểu đoàn Pháo binh 107 (Trung đoàn 3, Sư đoàn 320B). Suốt những năm tháng khói lửa, ông vừa trực tiếp cầm súng hiệp đồng chiến đấu cùng bộ binh, đặc công tiêu diệt hàng ngàn tên địch và phá hủy hơn 100 phương tiện chiến tranh, vừa căng mình làm nhiệm vụ cứu thương. Ký ức sâu đậm nhất của ông gắn liền với trận đánh đẫm máu tại thung lũng Tà Ma – Sông Re (huyện Sơn Hà, tỉnh Quảng Ngãi) vào tháng 7 năm 1967. Khoảng 6 giờ 30 phút sáng ngày 16 tháng 7, pháo binh và máy bay địch điên cuồng trút bom đạn cày xới trận địa rồi rầm rộ đổ quân. Đã ém sẵn từ trước, hỏa lực phòng không và bộ binh của ta bất ngờ nổ súng đánh úp giòn giã. Giữa làn mưa bom bão đạn, y tá Nguyễn Văn Báu cùng tổ quân y và lực lượng dân công dũng cảm luồn lách qua các hố pháo để băng bó, sơ cứu và chuyển thương binh về tuyến sau. Trong trận đánh ác liệt đó, ông bị trúng mảnh đạn vào đầu, bị thương rất nặng. Thế nhưng, ngay khi vết thương vừa tạm lành, người lính trẻ đã kiên quyết xin trở lại mặt trận, không nỡ để đồng đội thiếu người chăm sóc nơi lằn ranh sinh tử.
Hành trình quân y của ông ghi dấu một kỳ tích cảm động vào tháng 2 năm 1970. Khi kiểm tra khu vực phẫu thuật, ông phát hiện đồng đội Nguyễn Văn Quyết đang hôn mê sâu, nguy kịch bởi cơn sốt rét ác tính, da tái nhợt, hơi thở thoi thóp và tiên lượng rất xấu. Khi mọi người gần như tuyệt vọng buông tay, với tinh thần “còn nước còn tát”, ông Báu đã đưa ra một quyết định vô cùng táo bạo: tiêm trực tiếp ba loại thuốc sốt rét vào tĩnh mạch và dùng nước dừa tươi nguyên chất thay thế huyết thanh để truyền cho người bệnh giữa điều kiện thiếu thốn thuốc men tột cùng nơi rừng sâu. Suốt một đêm thức trắng căng thẳng theo dõi từng nhịp thở, phép màu đã đến nhờ sự kiên trì và y đức của ông; người đồng đội Quyết dần hồi tỉnh, bình phục kỳ diệu và tiếp tục cầm súng chiến đấu bên bạn bè.
Đến tháng 7 năm 1974, sau nhiều năm cống hiến với thương tật hạng 3/4 và sức khỏe giảm sút, ông nhận quyết định chuyển ngành về công tác tại địa phương. Trở về với đời thường thanh bình, cựu chiến binh Nguyễn Văn Báu nay là hội viên tích cực của Hội Cựu chiến binh xã Quang Trung. Trút bỏ bộ quân phục vương mùi thuốc súng, người thầy thuốc chiến trường năm xưa vẫn vẹn nguyên phẩm chất sáng ngời của anh Bộ đội Cụ Hồ, luôn gương mẫu, nhiệt tình đóng góp cho phong trào cộng đồng và là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.



