Câu chuyện về Lê Văn Dũng
DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ
DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ
Có những dòng sông chảy qua một đời người.
Và cũng có những dòng sông chảy qua cả một thời lịch sử.
Sông Nhật Lệ ở Đồng Hới, Quảng Bình là một dòng sông như thế.
Ông Lê Văn Dũng – một người lính công binh năm xưa – vẫn thường ngồi lặng hàng giờ bên bờ sông. Mỗi khi nhìn dòng nước lặng trôi, ít ai biết rằng trong đôi mắt trầm mặc ấy là cả một thời tuổi trẻ dậy sóng.
Năm 1972, khi chiến sự ở Quảng Trị bước vào giai đoạn ác liệt nhất, ông Dũng mới tròn hai mươi hai tuổi. Là lính công binh, nhiệm vụ của ông không phải cầm súng xung phong, mà là giữ cho những mạch máu giao thông không bao giờ tắc nghẽn.
Đó là những cây cầu.
Những con đường.
ng chuyến phà vượt sông trong mưa bom bão đạn.
Ban ngày, máy bay địch gầm rú trên đầu, đánh phá không ngừng nghỉ. Ban đêm, khi tưởng như yên tĩnh, họ lại lặng lẽ ra làm việc. Vá đường, lấp hố bom, dựng lại cầu tạm – tất cả phải hoàn thành trước khi trời sáng.
Có những đêm, ánh pháo sáng rạch ngang bầu trời, sáng trắng như ban ngày. Không ai nói với ai, nhưng tất cả đều hiểu: chỉ cần chậm một giây, là có thể không còn cơ hội trở về.
Một đêm tháng 7 năm ấy, lệnh được giao:
Phải khôi phục tuyến phà qua sông để kịp đưa bộ đội và vũ khí vào Quảng Trị.
Sông rộng. Nước xiết. Bom vừa dội xuống chưa đầy một giờ trước.
Nhưng không ai lùi bước. Ông Dũng cùng tổ công binh lao xuống nước. Họ buộc dây, ghép phao, dựng lại bến. Nước lạnh buốt. Mùi thuốc súng vẫn còn nồng trong không khí. Trên cao, tiếng máy bay vẫn vờn quanh như loài thú săn mồi.
Rồi điều tồi tệ nhất cũng đến. Một loạt bom rơi xuống ngay giữa dòng. Nước sông bốc lên như bị xé toạc. Sức ép hất tung tất cả. Ông Dũng bị văng xa, tai ù đi, mắt tối sầm. Khi tỉnh lại, ông chỉ kịp nghe thấy tiếng gọi thất thanh của đồng đội. Ba người đã không còn nữa. Họ vừa còn cười nói cách đó ít phút. Giữa dòng sông, không ai khóc. Không ai có thời gian để khóc.
Ông Dũng siết chặt hàm răng, cùng những người còn lại tiếp tục công việc. Phà phải chạy. Người phải qua sông. Quảng Trị đang chờ. Đêm đó, chuyến phà đầu tiên vẫn rời bến. Dưới ánh pháo sáng chập chờn, bóng những người lính lặng lẽ đứng trên phà – như những cái bóng giữa ranh giới sống và chết.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, ông trở về Đồng Hới. Thành phố đã đổi thay. Sông Nhật Lệ vẫn chảy, nhưng không còn đỏ lửa như xưa. Người ta chỉ thấy một ông lão trầm lặng, sống giản dị, ít nói. Nhưng mỗi năm, vào những ngày tháng 7, ông lại một mình ra bờ sông. Ông mang theo một bó hoa nhỏ, thả xuống dòng nước. Không bia mộ, không tên tuổi. Chỉ có dòng sông là chứng nhân. Ông đứng đó từ rất lâu, như đang chờ một ai đó bước lên. Rồi khẽ nói, giọng gần như thầm thì: “ Phà vẫn chạy…đường vẫn thông…các cậu yên tâm.” Dòng sông vẫn trôi. Nhưng có những điều đã ở lại mãi mãi.
Câu chuyện của ông Lê Văn Dũng không phải là một chiến công được ghi chép bằng những con số. Đó là câu chuyện của những con người đã âm thầm giữ cho mạch sống của chiến trường không bao giờ đứt đoạn. Giữa bom đạn, họ không chỉ xây cầu nối hai bờ sông. Họ đã nối liền cả sự sống – bằng chính tuổi trẻ và máu của mình. Và vì thế, dòng sông ấy…Sẽ không bao giờ ngủ.


