Câu chuyện về Lê Văn Tám
Ngọn lửa thiêng liêng từ "Cây đuốc sống" Lê Văn Tám vẫn sẽ cháy mãi như một biểu tượng của lòng quả cảm vô song.
UỶ BAN NHÂN DÂN PHƯỜNG MỸ LỘC
ĐOÀN PHƯỜNG MỸ LỘC
BÀI VIẾT
“NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”
I. Thông tin người viết bài
· Họ và tên: Đặng Thị Kim Chi
· Số điện thoại: 0855007883
· Email: chidang300696@gmail.com
· Địa chỉ: TDP 3, phường Mỹ Lộc, tỉnh Ninh Bình
· Nghề nghiệp: Giáo viên
· Công tác: Trường Tiểu học Mỹ Tiến, phường Mỹ Lộc, tỉnh Ninh Bình
CÂU CHUYỆN VỀ ANH HÙNG LÊ VĂN TÁM
Lịch sử ta đã có nhiều cuộc kháng chiến vĩ đại chứng tỏ tinh thần yêu nước của dân ta. Lịch sử không chỉ được ghi lại bằng những mốc son, mà còn được khắc sâu qua những bước chân thầm lặng của con người trong thời khắc quyết định của dân tộc. Trong chiến tranh, người lính không chỉ bước đi trên những con đường hành quân, mà bước qua gian khổ, bước qua hiểm nguy, và bước qua cả ranh giới của sự sống và cái chết. Mỗi bước chân là một lựa chọn, mỗi bước tiến là một sự dấn thân, và từ những bước chân ấy, mùa xuân thống nhất của đất nước đã được viết nên – bằng ý chí, bằng hy sinh, và bằng một niềm tin không bao giờ lùi bước.
Chú bé Lê Văn Tám sinh năm 1932 trong một gia đình nghèo ở thành phố Sài Gòn. Tám mồ côi cha, ở với má, hàng ngày đem lạc rang đi bán dọc các phố đông. Tám biết rất rõ các tin chiến sự [1] trong thành phố và hôm nào cũng đem kể lại với cô bác trong xóm.
Trận đánh ở cầu Thị Nghè gần Sở thú, giặc Pháp chết cả trăm tên làm cho Tám hả dạ bao nhiêu thì hình ảnh các chiến sĩ trẻ hiên ngang đã ngã xuống bên các chiến lũy càng khiến cho Tám đau thương gấp bội, căm thù bọn giặc cướp nước gấp bội. Tám thường nghĩ: phải làm được cái gì cho xứng với các anh.
Hồi này, chính quyền ta đã tạm thời rút ra bên ngoài chỉ để lại trong thành phố một đội cảm tử hoạt động. Tám được chú Ba Nhỏ, trung đội cảm tử, giao cho công việc dò tình hình giặc. Tám thông minh, kín đáo và gan dạ, nhiều lần được chú Ba Nhỏ ngợi khen.
Trưa hôm đó, gặp chú Ba Nhỏ, Tám kể cho chú nghe những gì Tám đã chú ý sáng nay theo như chú dặn: các bốt giặc, các loại súng mới, chỗ đặt súng… Lại còn lính Tây, lính da đen, lính Việt Nam ở đâu kéo về chật các đồn, các bốt. Cái kho xăng ở Thị Nghè bỗng dưng đầy ắp những thùng to chất cao ngất, xe nhà binh đậu chật cái sân rộng, phuy xăng thì nhiều vô kể…
Về nhà Tám vào bếp, hối má rang nhiều lạc thật ngon cho Tám tối nay đem bán cho bọn lính gác kho xăng uống rượu, như chúng đã dặn. Cơm nước xong, Tám đeo thùng lạc rang, vui vẻ chào má rồi đi ra phố.
Đêm ngày 17 tháng 10 năm 1945 định mệnh ấy, không gian quanh kho đạn Thị Nghè như đặc quánh lại bởi sự canh gác nghiêm ngặt của kẻ thù. Bỗng mọi người giật mình: Một tràng liên thanh nổ ran phía kho xăng Thị Nghè rồi thình lình một tiếng nổ xé trời, tiếp đến là lửa. Lửa bùng lên cao ngất, lửa lan nhanh dữ dội, khói cuồn cuộn ngút trời…
Trong cái biển lửa hừng hực ấy, giữa những tiếng nổ hỗn loạn, người ta còn kịp thấy bóng một em nhỏ, khắp người bốc cháy như một bó đuốc di chuyển trong các kho xăng.
Không ai biết được chú bé Lê Văn Tám đã lọt vào kho xăng và đốt kho xăng như thế nào. Chỉ biết là hai ngày hôm sau thì toàn bộ cái kho đồ sộ chứa vũ khí, xăng dầu ở Thị Nghè đã bị NGỌN ĐUỐC SỐNG LÊ VĂN TÁM thiêu rụi.
Ngọn lửa của Lê Văn Tám không hề tắt, nó đã truyền lửa vào hàng triệu trái tim yêu nước lúc bấy giờ và vẫn đang sưởi ấm, dẫn đường cho thế hệ hôm nay.
Năm tháng có thể phai mờ nhiều thứ, nhưng ngọn lửa thiêng liêng từ "Cây đuốc sống" Lê Văn Tám vẫn sẽ cháy mãi như một biểu tượng của lòng quả cảm vô song. Câu chuyện về anh không chỉ là một trang lịch sử để đọc, để nhớ, mà đã trở thành lời thức tỉnh, soi chiếu vào tâm hồn của thế hệ học sinh chúng tôi hôm nay. Sống trong một đất nước hòa bình, không còn tiếng bom rơi đạn lạc, tôi hiểu rằng mình đang thừa hưởng dòng máu anh hùng của những người đi trước. Chúng tôi sẽ mang theo ngọn lửa nhiệt huyết của Lê Văn Tám vào lớp học, vào công cuộc xây dựng đất nước, biến lòng biết ơn thành hành động, để viết tiếp những trang sử vẻ vang mà anh và thế hệ cha anh đã mở ra bằng cả cuộc đời mình.



