Bài viết

Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Tấn

Quảng Ngãi23/08/2026Trần Phương Oanh (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nằm ở dải đất miền Trung nắng gió, Quảng Ngãi là mảnh đất thấm đượm máu và hoa của những năm tháng kháng chiến tàn khốc. Từ cuộc Khởi nghĩa Trà Bồng vang dội năm 1959 đến những trận đánh ác liệt chốt giữ đường 24 hay chiến dịch mùa xuân 1975, từng tấc đất quê hương đều khắc ghi sự hy sinh thầm lặng của biết bao người con ưu tú. Trong số những người lính đã ngã xuống trên mảnh đất này, câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Tấn – người chiến sĩ trẻ từng chiến đấu tại vùng núi rừng Trà Bồng – vẫn luôn là một biểu tượng vô cùng xúc động về tinh thần dũng cảm và tình đồng chí thiêng liêng.

Năm 1972, giữa những ngày đêm mưa bom dội lửa dưới chân đèo Hoàng Mai, huyện Trà Bồng, đơn vị của chiến sĩ Nguyễn Văn Tấn được giao nhiệm vụ chốt giữ ngọn đồi chiến lược nhằm bảo vệ tuyến đường tiếp tế cho chiến trường Quảng Ngãi. Giữa rừng sâu thiếu thốn trăm bề, từ củ sắn lùi đến bát cháo bẹ loãng, người lính trẻ ấy luôn nhường nhịn phần hơn cho đồng đội, nhận về mình những phần việc gian khổ và nguy hiểm nhất. Đêm 15 tháng 3 năm 1972, trận pháo càn quét dữ dội của địch dội thẳng vào khu vực căn cứ. Trong khoảnh khắc sinh tử giữa làn đạn pháo dày đặc, người chiến sĩ ấy đã không ngần ngại lao mình che chắn cho đồng đội ngay trước cửa hầm. Lớp đất đá sạt lở xuống, người lính trẻ ngã xuống khi vừa tròn hai mươi tuổi, để lại trong túi áo ngực một chiếc thìa nhôm sứt góc vì mảnh pháo và cuốn nhật ký bằng giấy pơ-lu-ơ đã ngả màu ố vàng.

Trang nhật ký viết dở đêm ấy vẫn còn vẹn nguyên những dòng chữ mực tím thẳng tắp, đong đầy lý tưởng và tình yêu quê hương da diết: “Trà Bồng đêm nay sương muối xuống dày. Đạn pháo dội liên tục ngoài dốc Hoàng Mai nhưng lòng anh em vẫn kiên định. Nhìn các em thanh niên xung phong mở đường trong đêm mưa bom, mình thấy tuổi hai mươi của chúng mình sao mà đẹp và thiêng liêng đến thế. Nếu mai này mình không trở về, mong đất mẹ Quảng Ngãi hãy ôm trọn mình vào lòng. Mong anh em ở lại sẽ đi tiếp con đường đến ngày đất nước trọn niềm vui…”

Liệt sĩ Nguyễn Văn Tấn ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ – cái tuổi đẹp nhất của đời người, độ tuổi mà thế hệ chúng tôi hôm nay đang được sống yên bình, cắp sách đến trường đại học và tự do theo đuổi ước mơ. Sự hy sinh của người lính trẻ, cùng hàng vạn người con anh hùng trên dải đất Quảng Ngãi từ Ba Tơ, Bình Sơn đến Tư Nghĩa, Nghĩa Hành, chính là cái giá vô cùng đắt đỏ để đổi lấy độc lập, tự do và cuộc sống hòa bình hôm nay.

Nhìn lại tấm gương hy sinh anh dũng ấy, thế hệ trẻ ngày nay nhận thức rõ ràng rằng lịch sử không chỉ là những trang sách hay những con số niên đại khô khan. Trách nhiệm của tuổi trẻ trước hết là sự trân trọng và lòng biết ơn sâu sắc đối với các thế hệ cha anh. Sự biết ơn ấy phải được thể hiện bằng những hành động cụ thể: sống có đạo đức, có lý tưởng, tích cực tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa, chăm sóc các gia đình chính sách, Mẹ Việt Nam Anh hùng, và giữ gìn những ký ức lịch sử vô giá của quê hương.

Quan trọng hơn cả, trách nhiệm lớn nhất của thanh niên Quảng Ngãi hôm nay chính là khát vọng vươn lên và cống hiến trong thời đại mới. Chiến tranh qua đi, trận chiến chống lại nghèo nàn, lạc hậu và tụt hậu về công nghệ lại tiếp tục đặt lên vai thế hệ trẻ. Học tập thật tốt, rèn luyện tri thức, làm chủ khoa học công nghệ, đóng góp sức mình xây dựng quê hương Quảng Ngãi giàu mạnh – từ Khu kinh tế Dung Quất, nông nghiệp công nghệ cao cho đến du lịch biển đảo Lý Sơn – chính là lời tri ân thiết thực nhất. Máu xương của những người lính năm xưa đã giữ vững từng tấc đất, thì mồ hôi, trí tuệ và khát vọng của tuổi trẻ hôm nay phải làm cho từng tấc đất ấy nở hoa.

Sống có lý tưởng, không ngừng nỗ lực học tập và cống hiến chính là lời hứa danh dự của tuổi trẻ Quảng Ngãi hôm nay dành cho liệt sĩ Nguyễn Văn Tấn và biết bao người lính đã ngã xuống vì Tổ quốc!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn