CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÒ THỊ CHIÊNG
Câu chuyện về người mẹ dân tộc Thái có hai người con hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ và nỗi mong mỏi suốt đời được tìm thấy, đưa các con trở về quê hương.
CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÒ THỊ CHIÊNG
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng có những nỗi đau vẫn không thể bị thời gian xóa nhòa. Câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Lò Thị Chiêng, người phụ nữ dân tộc Thái ở Sơn La, khiến em cảm nhận sâu sắc hơn những mất mát mà chiến tranh để lại phía sau mỗi người lính.
Mẹ Lò Thị Chiêng sinh năm 1925 tại xã Chiềng Dong. Cuộc đời mẹ gắn với những nương lúa, triền đồi và những tháng ngày lao động vất vả. Sau khi người chồng đầu qua đời, mẹ cùng ông Lò Văn Nhi xây dựng gia đình mới và nuôi chín người con khôn lớn.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, hai người con trai của mẹ lần lượt lên đường nhập ngũ. Người con cả Lò Văn Khiên, sinh năm 1942, nhập ngũ vào tháng 8 năm 1967. Chưa đầy bốn tháng sau, người em trai Lò Văn Khan, sinh năm 1945, cũng tình nguyện nhập ngũ vào tháng 12 năm ấy. Hai người con rời quê hương, mang theo tuổi trẻ và trách nhiệm với đất nước.
Lò Văn Khan làm nhiệm vụ chiến đấu tại Lào trong một đơn vị thuộc Sư đoàn 31. Ngày 18 tháng 10 năm 1970, anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Người anh Lò Văn Khiên cũng đã hy sinh sau thời gian chiến đấu. Hai lần nhận giấy báo tử là hai lần nỗi đau ập xuống gia đình. Với mẹ Chiêng, những người con đã ra đi nhưng nỗi nhớ về họ chưa bao giờ mất.
Điều khiến em xúc động nhất là mong ước mẹ luôn giữ trong lòng: tìm được nơi các con đang yên nghỉ để đưa các con trở về quê hương. Mong muốn ấy đã trở thành lời dặn dò mà mẹ gửi lại cho con cháu. Gia đình đã kiên trì tìm kiếm trong nhiều năm.
Đến năm 2016, nhờ kết quả giám định ADN, gia đình xác định được hài cốt liệt sĩ Lò Văn Khan. Phần mộ của anh được xác định tại Nghĩa trang Liệt sĩ quốc tế Việt - Lào, tỉnh Nghệ An. Thế nhưng, niềm vui ấy lại đến quá muộn. Năm 2017, mẹ Lò Thị Chiêng qua đời, trong khi kết quả xác định danh tính người con chỉ được gia đình nhận vào một năm sau đó.
Chi tiết ấy khiến em cảm thấy câu chuyện về mẹ vừa xúc động vừa day dứt. Mẹ đã dành những năm tháng cuối đời để mong chờ một ngày biết được nơi các con nằm lại, nhưng lại không thể tự mình đón nhận tin vui ấy. Dù vậy, lời nguyện của mẹ vẫn được con cháu ghi nhớ. Gia đình tiếp tục thờ cúng và tìm kiếm, mong một ngày có thể đưa những người con đã hy sinh trở về với quê hương.
Năm 2015, Nhà nước phong tặng mẹ Lò Thị Chiêng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, ghi nhận những hy sinh lớn lao của mẹ và gia đình. Nhưng với em, danh hiệu cao quý ấy không thể diễn tả hết những gì mẹ đã trải qua. Đó còn là tình yêu của một người mẹ dành cho con, là sự chờ đợi kéo dài qua nhiều năm tháng và là nỗi đau không thể gọi thành lời.
Câu chuyện về mẹ Lò Thị Chiêng giúp em hiểu rằng chiến tranh không chỉ để lại những dấu mốc trong lịch sử mà còn để lại những khoảng trống trong mỗi gia đình. Những người lính đã hy sinh tuổi trẻ nơi chiến trường, còn những người mẹ như mẹ Chiêng phải mang nỗi nhớ ấy suốt phần đời còn lại.
Qua câu chuyện của mẹ Lò Thị Chiêng, em càng trân trọng hơn cuộc sống hòa bình hôm nay và biết ơn những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Là một sinh viên, em tự nhắc mình phải sống có trách nhiệm, biết gìn giữ lịch sử và không quên những người đã góp phần đem lại cuộc sống bình yên cho thế hệ hôm nay.



