Câu chuyện về mẹ Việt Nam anh hùng : Trần Thị Viết
Năm 17 tuổi Mẹ lấy chồng là ông Nguyễn Văn Dành, sinh năm 1890 ở xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng, nay là xã Tuyên Bình.
Cuộc đời đầy hy sinh mất mát của Mẹ Viết: Mẹ Viết có 10 người con, trong số 8 người con trai thì có đến 7 người đã tham gia cách mạng và vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Với truyền thống đánh giặc, các con trai của Mẹ tiếp bước lòng nhiệt huyết Cách mạng từ người Cha ai cũng sẵn lòng lên đường đánh giặc, dù sợ mất con nhưng Mẹ vẫn gạt nước mắt để con đi vì nỗi sợ mất nước còn lớn hơn.
Năm 1952, anh Nguyễn Văn Liễng - con trai đầu lòng của Mẹ tham gia Công an xã Tuyên Bình Tây. Đến tháng 6/1953 thì hy sinh, lần lượt các anh: Nguyễn Văn Anh, Nguyễn Văn Kiểng, Nguyễn Văn Tạo và Nguyễn Văn Yến tiếp bước cha anh lên đường đánh giặc. Cuối năm 1958, Mẹ Viết nhận hung tin anh Nguyễn Văn Tạo hy sinh ở tuổi 22 với chức danh Tiểu đội trưởng Đội du kích xã. Chẳng bao lâu sau, anh Kiểng - Đội trưởng Đội du kích, con trai thứ ba của cụ, hy sinh. Năm 1959, Mẹ Viết tiễn hai con vừa trưởng thành là Nguyễn Văn Trị và Nguyễn Văn An ra trận. Đến Tết năm 1963, cụ Viết nhận tin dữ là anh Trị cướp súng giặc không thành, bị địch bắt, xử bắn tại Mộc Hóa. Rồi đến con trai út - anh Nguyễn Văn Dẫu vào chiến trường chống Mỹ. Nguyễn Văn Bi, cháu nội đích tôn - con liệt sĩ Nguyễn Văn Liễng năm ấy vừa mới lớn, cũng tiếp bước cha và các chú lên đường tham gia cách mạng.
Nỗi đau chồng chất nỗi đau, năm 1966, cụ Nguyễn Văn Dành là chồng của Mẹ qua đời. Một mình mẹ chèo chống nuôi con, lo cho các cháu. Mẹ Viết từng xuống tóc quy y ở chùa Thanh Lập (quận Mỹ An, tỉnh Kiến Phong, nay là Đồng Tháp), với pháp danh Diệu Mãnh.
Mùa thu năm 1968, lũ giặc ập đến cửa chùa bắt mẹ dẫn đi vì tội có con theo Việt cộng, vượt ngục. Chúng giam cầm, đánh đập mẹ nhưng không khai thác được gì, cũng không thể nào bắt Mẹ gọi các con từ bỏ con đường chính nghĩa là tham gia cách mạng, chúng đành phải thả mẹ ra. Trong trận Mậu Thân 1968, anh Tám Dẫu hy sinh ở chiến trường Mỹ Tho. Năm 1971, anh Nguyễn Văn Anh - cán bộ binh vận xã cũng hy sinh.
Mẹ Viết quay trở lại Đồng Tháp Mười sống với con cháu nơi đồng nước nổi mênh mông, heo hút bóng người. Năm 1972, người con trai Nguyễn Văn An của Mẹ tiếp tục ngã xuống chiến trường Đồng Tháp Mười.
Sau giải phóng, Mẹ về sống cùng vợ chồng cháu nội (tên là Bình - con trai liệt sĩ Nguyễn Văn Dẫu). Dù cuộc đời Mẹ nhiều lần “khóc thầm lặng lẽ”, nhưng vượt lên tất cả, sau chiến tranh, hòa bình lặp lại, mẹ tiếp tục nuôi dạy các lớp con, cháu tiếp nối truyền thống cách mạng vẻ vang.
Những công lao đóng góp mất mát và cống hiến to lớn của Mẹ được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Và để giáo dục cho thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục giữ gìn và phát huy truyền thống cách mạng của ông cha ta ngày ấy không tiếc máu xương để đổi lại hoà bình, độc lập cho thế hệ hôm nay./.



