Câu chuyện về một người mẹ dành trọn cuộc đời cho Tổ quốc-1D3 VCVB
Có những người mẹ đi qua cuộc đời không để lại những điều hào nhoáng, nhưng tên tuổi của họ lại được khắc ghi mãi mãi trong lịch sử dân tộc. Họ đã từng là những người phụ nữ bình dị, sớm hôm tần tảo bên mái nhà, chăm lo cho chồng con. Thế nhưng khi đất nước chìm trong chiến tranh, tình yêu thương của họ không chỉ dành cho gia đình mà còn hóa thành tình yêu lớn lao dành cho quê hương. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ là một người mẹ như thế.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại vùng đất Điện Bàn, Quảng Nam – nơi giàu truyền thống yêu nước và cách mạng. Tuổi thơ và những năm tháng trưởng thành của Mẹ gắn với cuộc sống bình dị của một người phụ nữ nông thôn. Mẹ lấy chồng, sinh con, ngày ngày chăm lo cho gia đình. Mẹ có 12 người con, gồm 11 người con trai và một người con gái. Có lẽ trong những năm tháng yên bình hiếm hoi ấy, điều Mẹ mong ước cũng giản dị như bao người mẹ khác: các con lớn lên khỏe mạnh, có một mái nhà bình yên và được sống một cuộc đời hạnh phúc.
Nhưng rồi chiến tranh đến.
Những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa đã khiến cuộc đời của Mẹ bước sang một trang khác. Các con của Mẹ lần lượt lên đường tham gia cách mạng. Mỗi lần một người con rời khỏi mái nhà, có lẽ trong lòng Mẹ đều chất chứa biết bao lo lắng. Người mẹ nào chẳng mong con mình trở về? Thế nhưng Mẹ hiểu rằng đất nước đang cần những người con đứng lên bảo vệ quê hương.
Mẹ tiễn con đi bằng tình yêu thương của một người mẹ và bằng sự kiên cường của một người phụ nữ Việt Nam.
Rồi những tin dữ lần lượt tìm về.
Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, Mẹ đã lần lượt nhận những giấy báo tử của các con. Tổng cộng, 9 người con trai của Mẹ, cùng một người con rể và hai người cháu ngoại đã hy sinh.
Mỗi tờ giấy báo tử là một lần trái tim người mẹ phải chịu thêm một vết thương.
Có những nỗi đau lớn đến mức không thể nói thành lời. Người mẹ ấy đã mất đi những người con mà mình từng mang nặng đẻ đau, chăm chút từng ngày. Những đứa trẻ từng chạy nhảy trong sân nhà, từng gọi tiếng “mẹ”, từng ngồi bên mâm cơm gia đình, lần lượt không trở về nữa.
Nhưng điều khiến người ta kính phục ở Mẹ không chỉ là những mất mát mà Mẹ đã chịu đựng, mà còn là cách Mẹ vượt qua nỗi đau ấy.
Mẹ không để những mất mát của gia đình trở thành lý do để mình gục ngã. Ngược lại, Mẹ tiếp tục giúp đỡ cách mạng, tiếp tục bảo vệ những người đang chiến đấu vì đất nước.
Ngay trong khu vườn của gia đình, Mẹ cùng con gái đầu là bà Lê Thị Trị đã xây dựng và che giấu những hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ và du kích. Khu vực quê Mẹ khi ấy thường xuyên bị địch càn quét, nhưng Mẹ vẫn kiên cường bám đất, bám làng.
Những căn hầm nhỏ nằm dưới khu vườn tưởng như bình thường ấy lại trở thành nơi che chở cho những người đang hoạt động cách mạng. Mẹ chăm sóc họ như những người con của chính mình. Trong những đêm chiến tranh căng thẳng, Mẹ vẫn âm thầm lo lắng, canh chừng để những người đang ẩn náu được an toàn.
Có lẽ với Mẹ, những người chiến sĩ ấy cũng giống như những người con đang ở nơi xa.
Mẹ đã mất nhiều người thân yêu nhất, nhưng tình thương trong trái tim Mẹ dường như chưa bao giờ vơi cạn.
Đầu năm 1975, khi đất nước đang tiến gần đến ngày thống nhất, Mẹ vẫn mong chờ người con trai cả Lê Tự Chuyển trở về. Anh là một chiến sĩ biệt động Sài Gòn. Thế nhưng vào khoảng 9 giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi đang dẫn đường cho đoàn quân giải phóng, anh đã hy sinh, chỉ vài giờ trước khi miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Ngày đất nước hòa bình, hàng triệu người vui mừng trong niềm hạnh phúc thống nhất. Còn với Mẹ, ngày chiến thắng cũng là ngày những người con thân yêu nhất sẽ mãi mãi không thể trở về.
Chiến tranh kết thúc, nhưng những khoảng trống trong căn nhà của Mẹ thì không bao giờ có thể lấp đầy.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Cuộc đời Mẹ trở thành biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Sau này, hình ảnh của Mẹ được chọn làm nguyên mẫu để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam. Công trình ấy không chỉ tưởng niệm riêng Mẹ Thứ mà còn là biểu tượng tri ân hàng triệu người mẹ Việt Nam đã có những hy sinh to lớn cho đất nước.
Ngày 10 tháng 12 năm 2010, Mẹ Nguyễn Thị Thứ qua đời tại Đà Nẵng, hưởng thọ 107 tuổi. Mẹ đã trở về với những người con mà Mẹ từng thương nhớ suốt cả cuộc đời.
Nhưng sự ra đi của Mẹ không có nghĩa là câu chuyện về Mẹ kết thúc.
Tên tuổi Nguyễn Thị Thứ vẫn còn đó. Hình ảnh người mẹ với khuôn mặt chất chứa bao nỗi đau nhưng vẫn đầy vẻ kiên cường đã trở thành một phần ký ức thiêng liêng của dân tộc. Mỗi khi nhắc đến Mẹ, người ta không chỉ nhớ đến một người phụ nữ đã mất đi những người thân yêu nhất, mà còn nhớ đến một người mẹ đã biến nỗi đau riêng thành sức mạnh để góp phần bảo vệ quê hương.
Câu chuyện của Mẹ khiến em hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau những ngày tháng bình yên là biết bao sự hy sinh của những người đã sống và chiến đấu vì Tổ quốc. Đặc biệt, phía sau mỗi người chiến sĩ năm xưa còn có những người mẹ âm thầm chờ đợi, lo lắng và chịu đựng.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ chính là hình ảnh đẹp nhất của tình mẫu tử hòa quyện với tình yêu quê hương, đất nước. Mẹ đã dành cho Tổ quốc những gì quý giá nhất của cuộc đời mình. Vì thế, dù thời gian có trôi qua, câu chuyện về Mẹ vẫn sẽ được kể lại cho các thế hệ sau như một lời nhắc nhở: hãy biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ cha ông đã đánh đổi.



