CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI ĐOÀN VIÊN ĐẦU TIÊN – ANH HÙNG LIỆT SĨ LÝ TỰ TRỌNG.
Lý Tự Trọng (tên thật là Lê Hữu Trọng) sinh ngày 20 tháng 10 năm 1914 tại Thái Lan, quê gốc ở Hà Tĩnh. Ông là người anh hùng trẻ tuổi tham gia hoạt động cách mạng từ năm 10 tuổi, hoạt động trong phong trào thanh niên yêu nước, làm giao liên, và bị thực dân Pháp kết án tử hình năm 1931 khi mới 17 tuổi.
Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, quê gốc ở xã Thạch Minh, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh – vùng đất "địa linh nhân kiệt" giàu truyền thống đấu tranh kiên cường. Sinh ra nơi đất khách (Thái Lan) trong một gia đình yêu nước, dòng máu Lạc Hồng và tinh thần bất khuất của quê hương luôn cuộn chảy trong huyết quản người thiếu niên ấy. Được nuôi dưỡng chí khí từ nhỏ, anh sớm giác ngộ lý tưởng, trở thành một trong những "hạt giống đỏ" quý giá của cách mạng Việt Nam.
Năm 1926, Lý Tự Trọng về nước hoạt động với những trọng trách vô cùng lớn lao: tham gia nhiệm vụ thành lập Đoàn Thanh niên Cộng sản Đông Dương và đảm nhận vai trò liên lạc huyết mạch cho Xứ ủy Nam Kỳ với Đảng Cộng sản Việt Nam. Dù tuổi đời còn rất trẻ, nhưng sự thông minh, nhanh trí và gan dạ của anh đã giúp anh vượt qua bao vòng vây nguy hiểm. Giữa nanh vuốt của mật thám, người thanh niên ấy vẫn hiên ngang hoạt động, giữ vững sợi dây kết nối cho Đảng, góp phần thổi bùng lên ngọn lửa đấu tranh cách mạng.
Sự kiện chấn động ngày 9/2/1931 đã khắc tên anh vào lịch sử. Trong buổi mít tinh kỷ niệm một năm khởi nghĩa Yên Bái, khi thấy tên mật thám Le Grand định bắt giữ diễn giả Phan Bôi, Lý Tự Trọng đã không chút do dự, rút súng bắn chết tên thực dân để bảo vệ đồng chí của mình. Hành động dũng cảm phi thường ấy đã cứu nguy cho tổ chức, nhưng anh đã bị địch vây bắt. Chốn lao tù tăm tối với những đòn tra tấn dã man, tàn bạo nhất của kẻ thù không thể khuất phục được ý chí gang thép của người cộng sản trẻ tuổi. Anh không hé răng khai báo nửa lời, giữ trọn khí tiết trung kiên.
Đứng trước tòa án đại hình của thực dân Pháp, dù chưa đủ 18 tuổi nhưng Lý Tự Trọng đã dõng dạc tuyên bố câu nói bất hủ, trở thành kim chỉ nam cho hàng triệu thế hệ thanh niên Việt Nam: "Con đường của thanh niên chỉ là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác". Lời tuyên bố đanh thép ấy như một bản án đập tan sự giả nhân giả nghĩa của kẻ thù, khẳng định chân lý sáng ngời của độc lập và tự do.
Rạng sáng ngày 21/11/1931, Lý Tự Trọng bước lên máy chém khi mới 17 tuổi. Phút cuối đời, anh không hề run sợ, đầu ngẩng cao, cất cao tiếng hát bài "Quốc tế ca" vang vọng cả đất trời. Sự hy sinh oanh liệt của anh không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một huyền thoại. Máu đào của anh đã tô thắm lá cờ vinh quang của Đoàn, trở thành ngọn đuốc rực lửa soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau vững bước dưới cờ Đảng quang vinh.



