Bài viết

Câu chuyện về người thương binh Lê Văn Thăng

Vĩnh Long25/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc sống đời thường, có những con người lặng lẽ cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc, rồi lại lặng lẽ trở về góp sức xây dựng quê hương với những vết sẹo của chiến tranh. Một trong những tấm gương sáng ngời ấy là ông Lê Văn Thăng – người lính bộ đội Cụ Hồ đã đi qua những năm tháng khói lửa để viết nên bản hùng ca về ý nghị và lòng quả cảm.

Khúc tráng ca thời chiến

Ông Lê Văn Thăng sinh năm 1956 tại ấp Vĩnh Hưng 1, xã Vĩnh Thành, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre – vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tháng 9 năm 1973, khi vừa tròn 17 tuổi, chàng thanh niên trẻ Lê Văn Thăng đã lên đường nhập ngũ.

Trong suốt gần 20 năm quân ngũ (từ 1973 đến 1991), ông đã kinh qua nhiều gian khổ, trực tiếp chiến đấu và chỉ huy trên các chiến trường khốc liệt. Với tinh thần thép và sự mưu trí, ông đã được tin tưởng giao giữ chức vụ Trung úy, Đại đội trưởng. Trong một trận chiến đấu cam go, ông đã bị thương nặng: vết thương xuyên dưới sườn phải làm vỡ gan, gãy xương sườn và xương trụ lệch.

Những vết thương ấy đã khiến ông trở thành Thương binh hạng 3/4. Dù mang trên mình những nỗi đau thể xác mỗi khi trái gió trở trời, nhưng tinh thần của người chiến sĩ năm ấy vẫn chưa bao giờ nguội tắt.

Người lính giữa thời bình

Tháng 4 năm 1991, ông xuất ngũ trở về với đời thường. Đến năm 2013, ông chuyển về sinh sống tại xã Hưng Khánh Trung B (nay là xã Hưng Khánh Trung), tỉnh Vĩnh Long. Tại vùng đất mới, người cựu chiến binh Lê Văn Thăng lại tiếp tục phát huy phẩm chất tốt đẹp của người lính.

Không đầu hàng trước nghịch cảnh và sức khỏe suy giảm, ông luôn gương mẫu trong các phong trào tại địa phương, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình và con cháu. Hình ảnh người Trung úy năm xưa nay trở thành một người ông, người cha hiền hậu, sống chan hòa với lối xóm, sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm và lòng nhiệt huyết cho thế hệ trẻ.

Sáng mãi phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ"

Cuộc đời của ông Lê Văn Thăng là minh chứng sống động cho lời dạy của Bác Hồ: "Thương binh tàn nhưng không phế". Từ người chiến sĩ dũng cảm nơi tuyến đầu đến người công dân mẫu mực nơi làng quê, ở vị trí nào ông cũng để lại sự trân trọng và cảm phục trong lòng mọi người.

Những vết thương chiến tranh có thể làm lệch xương, để lại sẹo trên da thịt, nhưng chúng lại càng làm tôn thêm vẻ đẹp của một nhân cách kiên cường. Cảm ơn ông – người thương binh già – đã hiến dâng một phần xương máu để đổi lấy màu xanh bình yên cho quê hương hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện về người thương binh Lê Văn Thăng | Câu chuyện thời hoa lửa