Câu chuyện về nhân chứng lịch sử xã Phú Khê thời chiến .
"Tôi lớn lên ở xã Phú Khê trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi ấy, tiếng máy bay, tiếng còi báo động đã trở thành điều quen thuộc với người dân quê tôi. Mỗi khi có báo động, mọi người lại vội vã xuống hầm trú ẩn, rồi khi yên tiếng bom lại tiếp tục lao động như chưa có chuyện gì xảy ra.
Điều tôi nhớ nhất là hình ảnh những người mẹ gói ghém từng cân gạo, từng bộ quần áo gửi cho con nơi chiến trường. Những người cha già lặng lẽ tiễn con lên đường, dặn dò phải giữ gìn sức khỏe và hoàn thành nhiệm vụ với Tổ quốc. Dù trong lòng đầy lo lắng, không ai muốn con mình chùn bước.
Chiến tranh qua đi, nhiều người con của Phú Khê đã trở về, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi dịp thắp hương tại Nghĩa trang Liệt sĩ, tôi lại nhớ về những gương mặt thân quen năm nào và càng thêm trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay.
Tôi luôn mong các thế hệ trẻ sẽ không quên những hy sinh của cha ông, tiếp tục học tập, rèn luyện và góp sức xây dựng quê hương Phú Khê ngày càng phát triển, xứng đáng với truyền thống cách mạng của địa phương."



