Câu chuyện về ông nội tôi - Người chiến sỹ đã hi sinh nơi chiến trường ngày ấy
"Có những mùa hoa nở rồi tàn theo năm tháng. Nhưng có một mùa hoa không bao giờ tàn – đó là mùa hoa lửa, mùa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và của những người đã hóa thân vào đất mẹ để Tổ quốc mãi trường tồn."
"Có những mùa hoa nở rồi tàn theo năm tháng. Nhưng có một mùa hoa không bao giờ tàn – đó là mùa hoa lửa, mùa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và của những người đã hóa thân vào đất mẹ để Tổ quốc mãi trường tồn."
Mỗi lần tháng Bảy về, khi những đóa hoa bằng lăng tím dịu dàng nở khắp các con đường quê, trong lòng tôi lại nhớ đến ông nội – Đội trưởng Nguyễn Văn Phúc, người con của quê hương Diễn Kỷ, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An, nay thuộc xã Đức Châu, tỉnh Nghệ An. Ông đã gửi trọn tuổi xuân của mình cho Tổ quốc và mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Tôi chưa từng được gặp ông, chưa một lần được gọi tiếng "ông nội", nhưng qua những câu chuyện của bà và gia đình, hình ảnh ông luôn hiện hữu trong trái tim tôi như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Những năm tháng chiến tranh là những năm tháng cả dân tộc bước vào "mùa hoa lửa". Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, ông nội tôi đã rời quê hương, tạm biệt người vợ trẻ và mái nhà đơn sơ để khoác lên mình màu áo lính. Là một đội trưởng, ông cùng đồng đội hành quân qua núi cao, băng rừng sâu, vượt qua biết bao gian khổ và hiểm nguy. Phía trước là bom đạn của kẻ thù, phía sau là quê hương đang mong ngày đất nước hòa bình.
Ở nơi hậu phương, bà nội tôi lặng lẽ chờ đợi. Bà nuôi con, chăm sóc gia đình và gửi trọn niềm tin vào người chồng nơi chiến trường. Nhưng rồi, điều đau lòng nhất cũng đến. Một tờ giấy báo tử đã khép lại những ngày mong ngóng. Ông đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc, để lại bà nội với nỗi nhớ thương không bao giờ nguôi.
Thời gian trôi đi, mái tóc bà ngày một bạc trắng. Chiếc võng cũ dưới hiên nhà vẫn đung đưa theo nhịp gió quê. Những đêm hè yên ả, bà lại ngồi bên chiếc võng, khe khẽ đưa cháu ngủ bằng những câu hát ru ngọt ngào. Trong lời ru của bà có bóng dáng của người lính năm xưa.
"À ơi... Gió đưa cành trúc la đà...
Ông con đi giữ nước nhà chưa về..."
Tiếng võng kẽo kẹt hòa cùng tiếng ru trở thành ký ức đẹp nhất trong tuổi thơ của chúng tôi. Bà không kể nhiều về nỗi đau mất chồng. Bà chỉ dạy con cháu phải sống tử tế, phải biết yêu quê hương và luôn nhớ rằng có một người ông đã ngã xuống để các thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình.
Mỗi dịp ngày 27 tháng 7, cả gia đình lại cùng nhau lau dọn bàn thờ ông. Từng chiếc khăn được lau sạch bụi thời gian, từng bông hoa tươi được cắm cẩn thận, từng nén hương thơm được thắp lên với tất cả lòng thành kính. Trên bàn thờ, di ảnh của ông vẫn hiền từ như đang dõi theo con cháu trưởng thành từng ngày.
Sau đó, cả gia đình lại cùng nhau đến Nghĩa trang Liệt sĩ. Giữa những hàng mộ trắng thẳng tắp, khói hương quyện trong làn gió nhẹ. Chúng tôi lặng lẽ cúi đầu trước phần mộ của ông và các đồng đội. Không ai nói thành lời, nhưng trong mỗi ánh mắt đều chất chứa niềm biết ơn vô hạn đối với những người đã hiến dâng cả cuộc đời cho Tổ quốc.
Nhiều năm qua, gia đình tôi vẫn chưa nguôi hy vọng tìm được đầy đủ thông tin về ông và đồng đội. Khi Nhà nước triển khai chương trình giám định ADN để xác định danh tính các liệt sĩ chưa rõ tên, con cháu trong gia đình đã cùng nhau đến cơ sở y tế lấy mẫu máu. Mỗi giọt máu được trao đi không chỉ phục vụ công tác khoa học mà còn mang theo niềm mong mỏi thiêng liêng của cả gia đình – mong một ngày có thể góp phần xác định danh tính những người con đã ngã xuống vì đất nước, để không còn ai phải nằm lại trong vô danh.
Khoảnh khắc cánh tay đưa ra để lấy máu, tôi chợt nhận ra rằng dòng máu đang chảy trong huyết quản mình cũng chính là dòng máu của ông nội – người chiến sĩ năm xưa. Dù chiến tranh đã lùi xa, sự hy sinh của ông vẫn tiếp tục được nối dài trong tình yêu nước, trong lòng biết ơn và trong trách nhiệm của các thế hệ hôm nay.
Ông nội kính yêu!
Có thể con chưa từng được nắm bàn tay chai sần của ông, chưa từng được nghe ông kể chuyện chiến trường, nhưng con luôn tự hào khi được là cháu của một người liệt sĩ. Ông đã đi qua "mùa hoa lửa" bằng tất cả lòng dũng cảm để hôm nay quê hương thanh bình, tiếng trẻ thơ vang lên trên những cánh đồng lúa chín, và những người bà không còn phải tiễn chồng ra trận.
Mùa hoa lửa năm ấy đã khép lại bằng sự hy sinh của biết bao người lính, trong đó có ông nội tôi – Đội trưởng Nguyễn Văn Phúc. Nhưng ngọn lửa yêu nước mà ông thắp lên sẽ mãi cháy trong trái tim con cháu. Chúng tôi nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh ấy, gìn giữ truyền thống của gia đình, của quê hương và của dân tộc, để mỗi mùa tháng Bảy về, hương thơm trên bàn thờ, nén hương nơi nghĩa trang và lời ru của bà vẫn tiếp tục kể cho các thế hệ mai sau câu chuyện đẹp nhất về một mùa hoa lửa không bao giờ tắt.



