Câu chuyện về ông tôi
Câu chuyện về ông tôi
Là một sinh viên Khóa 48 của Trường Ngoại ngữ, cuộc sống của tôi thường xoay quanh những bảng động từ bất quy tắc, những cấu trúc ngữ pháp ngoại bang và những giấc mơ hội nhập toàn cầu. Trong n
Ông tôi không phải là một vị tướng lừng danh, cũng chẳng sở hữu những chức vụ cao sang trong quân đội. Ngày ấy, ông chỉ là một chàng trai mười tám tuổi, gác lại bút nghiên và những hoài bão cá nhân để khoác lên mình màu áo xanh của người lính bộ binh. Ông bảo: "Ngày đó, cả thế hệ ông đi lính với một tâm thế rất tự nhiên, chẳng ai nghĩ mình sẽ thành anh hùng, chỉ biết rằng quê hương đang cần thì mình phải có mặt". Ông kể cho tôi nghe về những chuyến hành quân xuyên đêm trên dãy Trường Sơn hùng vĩ. Đó là những đêm ngủ võng giữa rừng già, tiếng bom dội từ xa vang lại hòa cùng tiếng mưa rừng rả rích. Có những lúc thiếu gạo, thiếu muối, cả đơn vị phải chia nhau từng củ mài, củ sắn luộc vội, nhưng tình đồng chí thì lúc nào cũng đong đầy. Ông nhớ mãi những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường xanh ngắt, họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại sau lưng những bức thư tình chưa kịp gửi và những lời hứa ngày về còn dang dở. Với ông, "thời hoa lửa" chính là sự đan xen giữa cái khắc nghiệt của đạn bom và vẻ đẹp lãng mạn của lý tưởng cách mạng.
Nghe ông kể, tôi chợt nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay chỉ quen cầm bút và gõ phím. Tôi tự hỏi, nếu đặt mình vào hoàn cảnh của ông ngày ấy, giữa làn mưa bom bão đạn, liệu tôi có đủ bản lĩnh để vững tay súng? Câu trả lời có lẽ nằm ở sự kế thừa. Mỗi thế hệ đều có một "cuộc chiến" riêng. Nếu thế hệ của ông là chiến đấu để giữ lấy mảnh đất quê hương, thì thế hệ sinh viên K48 chúng tôi ngày nay là chiến đấu trên mặt trận trí thức để đưa Việt Nam vươn xa trên trường quốc tế.
Dưới góc nhìn của một sinh viên ngoại ngữ, tôi hiểu rằng sự hội nhập chỉ có giá trị khi chúng ta mang theo bản sắc và niềm tự hào dân tộc. Câu chuyện của ông là lời nhắc nhở rằng, hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà là một món quà vô giá được đánh đổi bằng thanh xuân và xương máu của hàng triệu người con đất Việt bình dị.
Chiến tranh đã lùi xa vào dĩ vãng, nhưng những "câu chuyện thời hoa lửa" sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn và soi sáng con đường của thế hệ trẻ. Tôi xin gửi lời tri ân chân thành nhất đến ông nội, đến những người lính đã thầm lặng hy sinh cho Tổ quốc.
Đáp lại sự hy sinh ấy, tôi xin hứa sẽ nỗ lực học tập, rèn luyện thật tốt tại Trường Ngoại ngữ, dùng kiến thức và sức trẻ của mình để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh. Lịch sử sẽ không bao giờ bị lãng quên chừng nào chúng ta vẫn còn kể lại cho nhau nghe những câu chuyện về một thời hoa lửa rực rỡ như thế này.



