Câu chuyện về ông Võ Út
Câu chuyện về ông Võ Út – Người du kích diệt giặc gan dạ Ở một vùng quê miền Tây sông nước, có một người du kích nhỏ con nhưng gan dạ vô cùng – đó là ông Võ Út. Quê ông nghèo, đồng đất trũng, dân sống chủ yếu nhờ ruộng lúa và con nước. Khi giặc kéo đến lập đồn bốt, càn quét, đốt phá, ông Út – mới ngoài đôi mươi – đã xin vào lực lượng du kích xã.
Sinh ra trong gia đình nghèo, được dân làng thương yêu, ông Út sớm thấm cái cảnh "giặc đến làng, dân mất nhà”. Vì thế, khi cầm khẩu súng đầu tiên trên tay, ông hứa với bà con: “Còn sống là còn đánh, để xóm mình được yên.”
Trận đánh nổi tiếng bên bờ kênh Cái Sậy Một buổi chiều cuối năm, toán lính địch đi càn vào ấp. Chúng bắt dân, lục soát từng nhà. Đội du kích nhận tin báo, nhưng quân số ít. Ông Võ Út xin nhận nhiệm vụ chặn đường giặc để cứu dân.
Ông men theo bờ kênh, nấp bên những bụi bình bát rậm rạp. Khi tốp lính đi vào đoạn đường hẹp, ông bình tĩnh đợi đúng thời điểm. Tiếng súng đầu tiên vang lên – đạn của ông bắn trúng tên chỉ huy, khiến bọn lính hoảng loạn. Ông lập tức lợi dụng sơ hở, liên tục bắn tỉa, khiến địch không kịp phản ứng.
Chỉ một mình, ông diệt 5 tên, buộc số còn lại phải tháo chạy khỏi xóm. Dân trong ấp thoát nạn.
Đêm đó, khi bà con đem cơm giấu dưới bụi tre để cảm ơn, ông chỉ cười hiền: “Tui làm du kích để bảo vệ bà con, không phải để được khen.”
Pha mưu trí đánh sập đồn “Cầu Mương Xáng” Không chỉ gan dạ, ông còn rất mưu trí. Đồn “Cầu Mương Xáng” là nơi bọn lính thường chặn đường, bắt bớ dân. Nhiều lần đánh chưa thành. Một tối trăng mờ, ông Út nảy ra kế:
Ông giả làm người chèo ghe bán hàng
Lén áp sát đồn
Cài mìn hẹn giờ dưới chân cầu tre
Đúng lúc lính địch kéo ra tuần tiễu, quả mìn phát nổ làm sập cầu, chia cắt đồn. Đội du kích từ bìa làng bất ngờ tấn công. Chỉ trong ít phút, đồn Cầu Mương Xáng bị xóa sổ, giải phóng hoàn toàn tuyến đường của dân.
Chiến công ấy khiến tên gọi “Út du kích” lan khắp các xã trong vùng.
Người anh hùng bình dị Suốt nhiều năm kháng chiến, ông Võ Út tham gia hàng chục trận lớn nhỏ. Ông diệt nhiều tên địch, bắn hạ nhiều chỉ điểm, cứu không biết bao nhiêu gia đình khỏi cảnh bắt bớ.
Sau chiến tranh, ông Út trở về quê, sống giản dị như bao nông dân khác. Ai hỏi về chiến công, ông chỉ nói:
“Công của cả xóm, cả đội. Tui chỉ góp phần nhỏ.”



