Mẹ Việt Nam Anh hùng

CÂU CHUYỆN VỀ TÌNH YÊU VÀ TÌNH MẪU TỬ

Đắk Lắk22/04/2026Nguyễn Thị Thu Hằng (Đoàn xã Tây Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN VỀ TÌNH YÊU VÀ TÌNH MẪU TỬ

Giữa cuộc sống thanh bình hôm nay, khi tiếng cười trẻ thơ vang lên khắp làng quê, chúng ta càng thêm biết ơn những người đã lặng lẽ hi sinh cả đời mình cho Tổ quốc. Có những người con gái, người mẹ Việt Nam đã cống hiến tuổi xuân, nước mắt, máu và cả tình yêu thương để đổi lấy hòa bình cho dân tộc. Trong số đó, có Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Cang. Cuộc đời Mẹ là bản hùng ca của lòng kiên trung, của tình yêu son sắt giữa thời bom đạn và của tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.

Mẹ Lê Thị Cang, sinh năm 1924, là người phụ nữ hiền hậu, đảm đang và giàu đức hy sinh. Mẹ nên duyên cùng ông Lê Thung, sinh năm 1918, một người chồng chất phác, nghĩa tình, hết lòng với quê hương đất nước.

Những năm kháng chiến gian khổ, hai vợ chồng Mẹ cùng nhau chia sẻ từng chén cơm, ngụm nước, cùng gánh vác việc nhà. Dẫu cuộc sống vất vả, họ vẫn bên nhau với tình yêu chân thành, giản dị mà bền chặt hơn sắt đá.

Khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, ông Lê Thung đã gác lại mái ấm nhỏ, tham gia cách mạng từ năm 1965. Mỗi đêm, Mẹ lại ngồi bên ngọn đèn dầu, lặng lẽ khâu từng bộ áo cho chồng, gửi gắm trong từng mũi kim là lời cầu mong bình an.

Nhưng chiến tranh khốc liệt đã cướp đi người chồng yêu dấu. Ngày 20 tháng 6 năm 1969, ông Lê Thung hy sinh, để lại Mẹ cùng đàn con thơ. Nỗi đau ấy tưởng như không thể nguôi ngoai, nhưng Mẹ vẫn gắng gượng đứng lên, tiếp tục sống, bởi trong tim Mẹ, lời dặn của chồng vẫn còn đó: “Nếu anh không trở về, em hãy thay anh nuôi con khôn lớn và yêu Tổ quốc này như chính anh đã yêu.”

Trong năm người con của Mẹ, có người con thứ Lê Thanh Đảm, sinh năm 1953, từ nhỏ đã thấm nhuần tinh thần yêu nước của cha mẹ. Thấy mẹ ngày ngày tần tảo, nghe những câu chuyện về cha, anh càng thêm khát khao được góp sức bảo vệ quê hương.

Năm 1969, khi vừa tròn 16 tuổi, anh Lê Thanh Đảm tình nguyện lên đường tham gia cách mạng. Ngày con đi, Mẹ không khóc. Mẹ chỉ nắm tay con thật lâu, giọng nghẹn lại mà vẫn dặn: “Đi đi con, đi cho trọn nghĩa với nước, trọn tình với cha. Đừng lo cho mẹ, mẹ còn sức thì còn đợi con về.”

Thế nhưng, lời hẹn ngày trở về mãi mãi không thành. Ngày 05 tháng 11 năm 1972, anh Lê Thanh Đảm hy sinh anh dũng trên chiến trường. Khi nhận được tin dữ, Mẹ lặng người. Hai nỗi đau đè nặng lên đôi vai gầy guộc. Nhưng Mẹ không gục ngã. Mẹ lau nước mắt, khấn lên bàn thờ: “Chồng ơi, con ơi… đất nước chưa yên, máu chồng và con không thể uổng phí. Mẹ sẽ sống thay phần mọi người, để kể cho đời sau nghe về những người đã hi sinh.”

Với những cống hiến, Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì ngày 25/9/1986, Kỷ niệm chương Chiến sĩ cách mạng bị tù đày ngày 14/3/2007, và đặc biệt là Phong tặng danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng” ngày 13/8/2014.

Những phần thưởng ấy không chỉ là sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước, mà còn là niềm tự hào của quê hương Mỹ Lệ Đông, nơi có người phụ nữ cả đời sống cho người khác, cho Tổ quốc và cho những người đã ngã xuống.

Hôm nay, dù Mẹ đã tuổi cao, sức yếu, nằm trên giường bệnh, nhưng ánh mắt Mẹ vẫn sáng rực mỗi khi nhắc đến tên chồng, tên con. Mỗi chiều, khi khói hương nghi ngút, Mẹ lại thì thầm: “Ông ơi, con ơi… đất nước mình thanh bình rồi…”

Cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Cang là biểu tượng cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam – kiên trung, thủy chung và đầy yêu thương. Mẹ mất chồng, mất con, nhưng chưa bao giờ mất đi niềm tin, chưa bao giờ ngừng yêu cuộc đời và đất nước.

Tình yêu của Mẹ, từ người vợ son sắt đến người mẹ bao dung đã vượt lên mọi đau thương, trở thành ngọn đèn soi sáng cho bao thế hệ. Và hôm nay, khi chúng ta cúi đầu trước di ảnh của ông Lê Thung và người con anh hùng Lê Thanh Đảm, ta không chỉ thấy nước mắt, mà còn thấy niềm tự hào – niềm tự hào về một thời hoa lửa, về một tình yêu son sắt và thiêng liêng như đất mẹ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn