Câu chuyện viết về nữ anh hùng Đặng Thùy Trâm – người đã dâng hiến cả cuộc đời mình cho Tổ quốc
Chủ đề bài viết: Câu chuyện viết về nữ anh hùng Đặng Thùy Trâm – người đã dâng hiến cả cuộc đời mình cho Tổ quốc
“Tự do; Hòa bình; Không phải dễ. Có được bây giờ; Cố gắng mà giữ” (Cựu chiến binh Quách Minh Sơn – Nguyên Trung úy Trinh sát thuộc Sư đoàn 320)
Là mầm non đang được lớn lên trong cuộc sống thời bình, em cảm thấy mình đã vô cùng may mắn. Vì em biết, để có được hai chữ “ hòa bình” giản dị ấy là điều không hề đơn giản. Để chúng em có thể cắp sách đến trường, để có thể thực hiện những giấc mơ, nguyện vọng như ngày hôm nay, đã có biết bao người phải đánh đổi cả tuổi xuân, cả cuộc đời để cho chúng ta có được những cuộc sống nhẹ nhàng, bình yên như hiện tại. Cha ông chúng ta đã trải qua bao nhiêu tiếng bom rơi, đạn nổ. Những người già, trẻ nhỏ đã phải trú trong hầm với những tiếng khóc đớn đau hòa cùng với tiếng khói lửa. Có những chàng trai, cô gái tuy nhỏ bé những tấm lòng lại vô cùng to lớn, nguyện hy sinh cả tấm thân mình vì mong muốn bảo vệ đồng bào, và góp phần vào cuộc đấu tranh thống nhất đất nước. Trong những người anh hùng vĩ đại ấy, ta làm sao có thể quên được một cô gái trẻ tuổi nhưng lại vô cùng dũng cảm như nữ anh hùng Đặng Thùy Trâm được.
Đặng Thùy Trâm – cô gái đã dành cả cuộc đời hiến dâng cho một lý tưởng cao đẹp. Chị sinh ra và lớn lên trong một gia đình tri thức ở Hà Nội. Bố chị là ông Đặng Ngọc Khuê, là một bác sĩ khoa ngoại. Còn mẹ chị là bà Doãn Ngọc Trâm – giảng viên của trường Đại học dược Hà Nội. Chị Trâm lớn lên với một tuổi thơ êm đềm, bình lặng với những thành tích học tập loại giỏi. Chị có thể chọn làm một cán bộ giảng dạy hay xin vào một bệnh viện nào đó ở Hà Nội. Nhưng chị không chọn vậy, chị nghe được tiếng gọi thiêng liêng của miền Nam ruột thịt. “Người con gái Hà Nội” ấy đã xung phong vào nơi chiến sĩ của ta đang chiến đấu ác liệt nhất, anh dũng nhất .
Tháng 3 năm 1967, chị vào đến Quảng Ngãi và được phân công phụ trách trạm xá Đức Phổ. Là người yêu thích văn học, chị Thùy Trâm đã đọc rất nhiều sách và thuộc rất nhiều thơ. Chị bị ảnh hưởng rất lớn bởi tính cách của các nhân vật lý tưởng trong văn học như Pavel Korchagin – đây những nhân vật mà chất lý tưởng luôn rực cháy trong trái tim thanh xuân của chị. Và lý tưởng sống của chị cũng được ghi trên trang đầu của cuốn nhật ký: “Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí. Để khi nhắm mắt xuôi tay, ta có thể nói rằng cả đời ta, cả sức ta, ta đã dâng hiến cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người”. Bằng tình yêu thương và nghị lực phi thường mà chị đã lăn xả vào cứu chữa, chăm sóc thương binh, tổ chức cho đơn vị di chuyển thương binh, di chuyển địa điểm để chống địch càn, đi công tác xuống cơ sở địa phương . Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trạm xá Đức Phổ bị lính Mỹ tập kích, chị Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh. Chị và thế hệ cầm súng của chị mãi mãi tỏa sáng ở độ tuổi chưa tròn hai mươi tám. Khi mà chị viết: “ Cuộc đời Thùy là một cuốn sổ, những dòng chữ ghi trên đó đẹp như một bài ca nhỏ, xin Thùy hãy ghi tiếp những dòng chữ xứng đáng”.
“ Chúng tôi đã đi không tiếc đời mình
( Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)
Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc ?
Cỏ sắc mà ấm quá, phải không em ...”
Chúng em – những thanh niên đang ngập tràn sự sống. Những người trẻ tuổi, là khoảng thời gian thanh xuân quý giá. Nhưng khi viết và đọc lại những dòng chữ về cuộc đời của người con gái anh dũng đấy, em không khỏi xót xa và ngưỡng mộ. Chị Đặng Thùy Trâm là biểu tượng sáng ngời của lòng anh dũng và lý tưởng sống cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam. Ở tuổi đôi mươi – cái tuổi đáng lẽ dành cho những ước mơ bình dị và một tương lai yên ấm – chị lại chọn bước vào chiến trường đầy bom đạn, mang theo trái tim của một bác sĩ và tinh thần của một chiến sĩ. Sự dũng cảm của chị không chỉ nằm ở việc đối mặt với cái chết mỗi ngày, mà còn ở niềm tin bền bỉ vào điều thiện, vào hòa bình và vào con người. Những trang nhật ký còn lại của chị cho thấy một tâm hồn nhân hậu, mạnh mẽ và kiên định: dù đau thương, mất mát bủa vây, chị vẫn luôn sống trọn vẹn với lý tưởng “chữa lành nỗi đau cho đồng đội và cho Tổ quốc”. Chính sự hy sinh lặng thầm nhưng cao cả ấy đã khiến chị trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ trẻ hôm nay dám sống đẹp, sống có trách nhiệm và cống hiến cho những giá trị lớn lao.
Sau khi viết những dòng chữ để kể lại câu chuyện thời “ hoa lửa” của chị Đặng Thùy Trâm, em thực sự xúc động và như được đánh thức từ sâu trong trái tim mình. Em thấy rõ rằng phía sau hình ảnh một nữ bác sĩ trẻ là cả một bầu trời dũng khí, yêu thương và niềm tin mãnh liệt vào Tổ quốc. Những dòng nhật ký chị để lại khiến em nhiều lần nghẹn lại—bởi giữa chiến tranh ác liệt, chị vẫn giữ được trái tim nhân hậu, vẫn truyền hơi ấm cho từng thương binh, vẫn kiên cường trước nỗi sợ và cái chết. Đọc về chị, em vừa ngưỡng mộ, vừa thấy mình còn quá nhỏ bé trước sự hy sinh lớn lao ấy. Nhưng chính điều đó lại thắp lên trong em một quyết tâm mạnh mẽ: phải sống tốt hơn, học chăm hơn, trưởng thành hơn để không phụ những con người đã ngã xuống cho cuộc sống hôm nay.
Với tư cách là một học sinh đang được ngồi trên ghế Trường Trung học phổ thông Sơn Hà. Ở nơi đây, em luôn được các thầy cô dạy phải biết nhớ về cội nguồn, phải cố gắng học hành để gìn giữ được hòa bình như ngày hôm nay. Vào mỗi dịp lễ quan trọng, Đoàn trường luôn cho chúng em tham gia vào những hoạt động khiến em luôn ghi nhớ đến những công lao to lớn của ông cha ta. Để gìn giữ được sự độc lập, tự do như ngày hôm nay, chúng em chỉ học tập thôi là chưa đủ. Học để có được “ vũ khí” mạnh nhất để bảo vệ đất nước trong thời đại mới. Nhưng bên cạnh đó chúng ta cũng cần có được sự đoàn kết, đồng lòng, và yêu thương lẫn nhau đó cũng là một yếu tố quan trọng trong việc duy trì hòa bình. Và thật may mắn khi em được học tập và đồng hành cùng với các thầy cô, bạn bè trong các hoạt động “ đền ơn, đáp nghĩa” ; “ uống nước nhớ nguồn”, do trường và đoàn trường phát động như : “ Cuộc thi viết với chủ đề : Câu chuyện thời hoa lửa” ; “Tham gia lễ dâng hương thắp nến tri ân tại nghĩa trang liệt sĩ nhân kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam Thống nhất đất nước ( 30/4/1975 – 30/4/2025), những buổi sinh hoạt chuyên đề để tìm hiểu rõ hơn về những người anh hùng đã góp trong việc xây dựng đất nước và nhiều hoạt động ý nghĩa khác.
“ Có nơi nào như đất nước chúng ta
Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ
Khi giặc đến vạn người con quyết tử
Cho một lần Tổ quốc được sinh ra”
Hôm nay, chúng em sinh ra trong hòa bình, không có tiếng súng, tiếng bom mà chỉ còn tiếng trống trường, không còn những khói lửa mà chỉ còn sắc trời trong xanh. Mỗi khi xem lại những thước phim lịch sử, những bài viết kể về thời “ hoa lửa”, chúng em hiểu được hòa bình không phải tự nhiên mà có. Mà nó được xây dựng bằng máu, bằng tình yêu của quê hương, đất nước. Chúng em – những thế hệ trẻ hôm nay xin hứa sẽ gìn giữ hòa bình bằng tri thức, bằng lòng nhân ái và cả những tinh thần đoàn kết. Để ngọn lửa mà cha anh ta để lại sẽ luôn rực cháy trong trái tim của hàng triệu người dân Việt Nam.



