Khác

CÂU CHUYỆN VỚI THỜI HOA LỬA

CÂU CHUYỆN VỚI THỜI HOA LỬA

Thái Nguyên12/02/2026Đoàn Thanh niên Trường Mầm non Hoàng Nông (Đoàn Thanh niên Trường Mầm non Hoàng Nông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi bom đạn còn cày xới khắp làng quê Việt Nam, có một cậu bé tên là An sống cùng mẹ và bà trong một ngôi làng nhỏ ven con sông đỏ nặng phù sa. Người ta gọi những năm ấy là thời hoa lửa, bởi giữa khói bom mịt mù, sự sống vẫn kiên cường nảy nở, như những bông hoa cháy rực giữa chiến tranh.

Cha của An là bộ đội, lên đường vào chiến trường miền Nam từ ngày An mới tròn ba tuổi. Trong ký ức non nớt của cậu bé, cha chỉ hiện lên qua tấm ảnh đen trắng đã sờn góc và những câu chuyện mẹ kể mỗi đêm bên ngọn đèn dầu. Mẹ thường xoa đầu An và nói:
“Cha con đang chiến đấu để đất nước mình được yên bình, con ạ.”
An chưa hiểu hết hai chữ yên bình, chỉ biết rằng mỗi lần máy bay Mỹ gầm rú trên bầu trời, mẹ lại vội vã kéo An xuống hầm trú ẩn, ôm cậu thật chặt.

Ngôi làng của An ngày ấy chi chít hầm hào. Trẻ con quen với tiếng còi báo động hơn cả tiếng gà gáy buổi sáng. Có những ngày, An chưa kịp ăn hết bát cơm độn khoai đã phải chạy xuống hầm. Trong bóng tối chật hẹp, cậu nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, nghe tiếng bom nổ dội lên mặt đất, nghe cả tiếng mẹ thì thầm cầu mong cho cha nơi tiền tuyến được bình an.

Dù chiến tranh khốc liệt, An vẫn đi học. Lớp học là căn hầm rộng được đào sâu dưới lòng đất. Thầy giáo là một anh bộ đội bị thương nhẹ, về làng dạy chữ cho bọn trẻ. Trên tấm bảng nhỏ, thầy nắn nót từng con chữ, còn An và các bạn ngồi san sát nhau, tay cầm mảnh than viết lên tấm gỗ mỏng. Mỗi lần máy bay đến gần, cả lớp lại im bặt, ánh mắt ai cũng ánh lên sự lo lắng nhưng không ai khóc.

An rất thích những buổi tối yên tĩnh hiếm hoi. Khi ấy, mẹ thắp đèn dầu, bà ngồi vá áo cho bộ đội, còn An lật giở từng trang sách cũ. Ngoài kia, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng sông chảy, như một lời ru dịu dàng giữa thời hoa lửa. An mơ ước một ngày được gặp cha, được khoe với cha rằng cậu đã biết đọc, biết viết và biết yêu đất nước mình.

Một ngày nọ, làng An hứng chịu một trận bom dữ dội. Cây cối gãy đổ, khói bụi mù mịt. Trong cơn hoảng loạn, An lạc mẹ. Cậu bé run rẩy trốn trong một hố bom cạn, nước mắt lăn dài nhưng cố cắn chặt môi không khóc. Trong khoảnh khắc ấy, An nhớ lời mẹ dặn: “Con là con của người lính, phải mạnh mẽ.” Chính ý nghĩ đó đã giúp cậu đứng vững cho đến khi được mọi người tìm thấy.

Mùa xuân năm ấy, An nhận được lá thư đầu tiên của cha. Lá thư ngắn, nét chữ đã phai vì mưa rừng, nhưng từng dòng chữ như sưởi ấm trái tim cậu bé:
“Con trai của cha, chiến tranh rồi sẽ qua. Hãy lớn lên thật tốt, thay cha xây dựng đất nước.”
An áp lá thư vào ngực, cảm nhận rõ ràng niềm tự hào và nỗi nhớ đang lớn dần trong tim mình.

Rồi ngày hòa bình cũng đến. Tiếng bom im bặt, bầu trời trong xanh trở lại. An đứng bên bờ sông, nơi từng chứng kiến bao đau thương, lòng thầm nhủ sẽ không bao giờ quên những năm tháng tuổi thơ trong khói lửa. Thời hoa lửa đã rèn giũa An từ một cậu bé sợ hãi thành một con người biết yêu thương, biết hy sinh và biết trân trọng hòa bình.

Và cho đến tận hôm nay, mỗi khi nhớ về tuổi thơ của mình, An vẫn thấy vang vọng đâu đó tiếng còi báo động, tiếng bom xa dần – như một lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thơ của biết bao cậu bé trong thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN VỚI THỜI HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa