Cầu Hoa Lửa
Năm 1968, tại một vùng quê nhỏ ở Thái Bình có chàng trai tên Dũng. Anh là con của một gia đình làm nghề mộc, từ nhỏ đã quen với tiếng đục đẽo gỗ và những ngôi nhà đơn sơ do cha mình dựng lên. Khi chiến tranh lan rộng, nhiều công trình dân sinh bị tàn phá. Cầu cống, nhà cửa, đường sá đều trở nên quan trọng hơn bao giờ hết để phục vụ việc vận chuyển bộ đội và lương thực. Dũng tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào đơn vị công binh cầu đường. Công việc của anh là dựng cầu tạm qua sông suối để bảo đảm tuyến vận tải thông suốt. Những cây cầu ấy thường chỉ được làm trong một đêm, dưới ánh pháo sáng và tiếng bom rơi không ngớt. Một đêm đầu mùa mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ dựng một cây cầu phao bắc qua con sông đang lũ lớn. Đây là tuyến đường duy nhất để đoàn xe chở thương binh vượt qua. Nước sông chảy xiết, gió thổi mạnh làm việc triển khai vô cùng khó khăn. Khi cây cầu gần hoàn thành, máy bay địch bất ngờ xuất hiện và ném bom xuống khu vực. Một đoạn dây neo chính của cầu bị đứt, khiến toàn bộ kết cấu có nguy cơ bị cuốn trôi. Nếu cây cầu sập, hàng chục xe thương binh phía sau sẽ bị kẹt lại. Không chần chừ, Dũng lao xuống dòng nước lũ để giữ lại đoạn dây neo đang trôi. Nước lạnh buốt, dòng chảy mạnh cuốn anh đi nhiều lần nhưng anh vẫn cố bám trụ. Đồng đội trên bờ cố gắng kéo anh lên nhưng Dũng vẫn quyết giữ chặt sợi dây, dùng thân mình neo lại để cây cầu không bị cuốn trôi. Cuối cùng, cây cầu phao được cố định trở lại đúng lúc đoàn xe thương binh tiến tới và vượt sông an toàn. Nhưng sau trận bom cuối cùng, dòng sông chỉ còn lại những mảnh gỗ trôi dạt. Sau hòa bình, cây cầu cũ được thay bằng một cây cầu kiên cố. Bên bờ sông, người dân dựng một tấm bia nhỏ ghi lại tên người công binh năm xưa. Họ gọi nơi ấy là “cầu Hoa Lửa” – nơi ghi dấu chàng trai đã dùng chính thân mình giữ lại con đường sống cho đồng đội. Câu chuyện về Dũng trở thành biểu tượng cho tinh thần quả cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người lính công binh trong thời hoa lửa của dân tộc Việt Nam.



