Bài viết

CẬU LIÊN LẠC VÀ CHIẾC SÁO TRE

Điện Biên03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CẬU LIÊN LẠC VÀ CHIẾC SÁO TRE

Trong đội hình chiến đấu, người liên lạc thường là người di chuyển nhiều nhất. Họ phải mang mệnh lệnh từ chỉ huy đến các mũi, các tổ trong điều kiện rừng núi hiểm trở, đôi khi giữa mưa bom và đạn pháo. Ở một đơn vị nhỏ, có một cậu liên lạc mới mười bảy tuổi, được đồng đội gọi bằng cái tên giản dị: “cậu Tư”.

Cậu không cao lớn, cũng không có nhiều kinh nghiệm khi mới vào đơn vị. Nhưng cậu chạy rất nhanh và nhớ đường rất tốt. Giữa rừng rậm Trường Sơn, nơi những lối mòn có thể thay đổi chỉ sau một trận mưa, khả năng định hướng của cậu giúp nhiều mệnh lệnh được truyền đi kịp thời.

Điều đặc biệt là cậu luôn mang theo một chiếc sáo tre nhỏ. Chiếc sáo không dùng trong chiến đấu, cũng không phải vật quân dụng. Nó do cậu tự vót từ một đoạn tre già trong một lần dừng chân. Khi có thời gian nghỉ, cậu thường ngồi dưới gốc cây thổi vài khúc ngắn.

Âm thanh chiếc sáo không lớn, nhưng vang trong rừng rất rõ. Đồng đội nói rằng chỉ cần nghe tiếng sáo là biết cậu còn an toàn.

Có những lần hành quân xa, đơn vị phải chia thành nhiều nhóm nhỏ. Khi trời tối, việc tìm nhau trong rừng rất khó. Cậu Tư thường thổi một đoạn sáo ngắn theo tín hiệu đã thống nhất. Nhờ đó, các tổ có thể xác định được hướng di chuyển và tập hợp lại đúng vị trí.

Một lần, trong lúc mang mệnh lệnh khẩn, cậu phải băng qua một đoạn rừng vừa bị pháo kích. Đường mòn bị xóa sạch, cây đổ ngổn ngang. Cậu đi lạc khỏi lộ trình chính. Trong khoảnh khắc đó, cậu dừng lại và thổi chiếc sáo.

Từ phía xa, một đồng đội nghe được tín hiệu quen thuộc liền đáp lại. Hai tiếng sáo ngắn giúp họ xác định được vị trí của nhau giữa khu rừng rộng lớn. Sau đó, cậu được dẫn trở lại đường cũ và tiếp tục nhiệm vụ.

Không ai coi chiếc sáo là vật quan trọng trong chiến tranh. Nhưng với đơn vị của cậu, nó là dấu hiệu của sự tồn tại, là cách để giữ liên lạc trong những tình huống không có phương tiện nào khác.

Sau chiến tranh, cậu Tư trở về quê. Chiếc sáo tre vẫn được giữ lại, đặt trong một chiếc hộp gỗ nhỏ. Tre đã ngả màu vàng sậm, có chỗ nứt nhẹ theo thời gian. Mỗi khi nhìn lại, cậu không chỉ nhớ những chuyến đi, mà còn nhớ những đồng đội đã từng đáp lại tiếng sáo giữa rừng sâu.

Có người từng hỏi tại sao không bỏ đi một vật nhỏ như vậy. Cậu chỉ trả lời rằng chiếc sáo không còn là một công cụ nữa, mà là ký ức. Nó gắn với những ngày mà một âm thanh nhỏ cũng có thể giúp giữ lại sự sống và kết nối con người.

Chiến tranh đã qua đi, nhưng những vật dụng đơn sơ như chiếc sáo tre vẫn còn đó như một phần ký ức. Chúng nhắc rằng giữa những khốc liệt nhất, con người vẫn tìm cách liên lạc, tìm cách ở lại bên nhau và không để ai bị bỏ lại trong rừng tối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn