Câu truyện lịch sử (9)
Em rất vui và tự hào khi được tham gia hoạt động tìm hiểu và tri ân các cựu chiến binh – những người đã hy sinh tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Không đâu xa, ông của em cũng là một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông tên Lê Văn Tấn, sinh năm 1950, và khi còn chiến đấu ông thuộc binh chủng đặc công Việt Nam. Hiện tại ông và gia đình tôi sống ở xã Hoàn Long, tỉnh Hưng Yên (xã Đông Tảo, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên).
Trong một buổi chiều chớm đông, gia đình em quây quần bên nhau để nghe ông kể về những năm tháng chiến đấu gian khổ. Ông nhớ lại rằng năm 1972, khi miền Nam kêu gọi chi viện, ông lập tức được điều vào chiến trường. Hành trình kéo dài 3–4 tháng, ông và đồng đội đi bộ từ Bắc vào Nam, băng qua rừng núi hiểm trở. Trên đường hành quân, máy bay Mỹ liên tục thả bom, nhiều đồng đội đã ngã xuống. Dù mất mát đau thương, ông vẫn không nao núng, luôn mang trong mình ý chí chiến thắng để giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước.
Khi đặt chân vào chiến trường, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Có thời điểm 1–2 năm liền ông không biết đến vị của muối, gạo thì khan hiếm, bữa ăn chủ yếu dựa vào củ rừng và rau dại. Những căn bệnh do muỗi rừng và khí hậu khắc nghiệt luôn rình rập, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên trì vượt qua để hoàn thành nhiệm vụ.
Trong một lần nhận lệnh tổng tấn công, ông cùng đồng đội đồng loạt xông lên. Không may, một mảnh bom đã văng trúng ngực ông, nhưng ông không hề sợ hãi. Dù bị thương, ông vẫn tiếp tục chiến đấu đến cùng, thể hiện tinh thần quả cảm và ý chí kiên cường của người lính đặc công.
Hiện nay, ông được Nhà nước trao tặng Huân chương Chiến sĩ hạng Ba và Huy chương Anh hùng Giải phóng. Dù tuổi đã cao, ông vẫn sống giản dị tại quê nhà, nhưng những câu chuyện và ký ức của ông luôn là niềm tự hào của gia đình và là bài học quý giá cho thế hệ trẻ.
Qua lời kể chân thật của ông, em càng hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình và cảm thấy mình cần nỗ lực hơn nữa trong học tập, rèn luyện để trở thành người có ích cho xã hội, xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước.



